Em đứng đắn nhưng không phải gái ngoan

Em có chồng rồi à? Em còn chưa đến 25 tuổi, em lúng liếng thế kia, em
thông minh và năng động, em tươi như hoa thế, sao lại…? Tiếc nhỉ, em
lấy chồng rồi. Nếu em còn chưa chồng, em sẽ thành công lắm, sẽ thỏa chí
tang bồng, cho nó đỡ phí cái thông minh giảo hoạt của em. Mà em cứ phây
phây ra thế kia, các giai như anh đây nhìn em làm sao mà chịu được. Mà
em lấy chồng rồi đấy, anh cũng có chịu được đâu! Tiếc nhỉ?

Tiếc nhỉ? Xét theo một góc nào đó thì tiếc thật, nhất là đối với các anh
giai như anh. Giai tân đàng hoàng, đứng đắn muốn tìm một cô vợ nhìn em
thì tiếc thật, nếu em chưa chồng anh sẽ tán em. Em thông minh, biết quan
tâm thế kia, nhanh nhẹn thế kia, về làm vợ anh thì gia đình êm ấm, cửa
nhà chỉn chu, anh yên tâm công tác. Mà em cũng biết chăm chút cho bản
thân như thế, lúc nào cũng thơm phưng phức, ra đường căng thẳng về đến
nhà chắc chỉ muốn ôm vợ chui vào phòng thôi.

Giai đã có tí sự nghiệp công danh hoặc đã rất thành danh, đã có gia
đình, mà đôi khi là gia đình cực kỳ đủ đầy và hạnh phúc, chỉ mỗi tội
“chị già” ở nhà cũng đến tuổi “đưa vào ga-ra bảo dưỡng” thì tiếc nhỉ, em
mà chưa chồng thì anh lôi em theo anh làm “rau xanh”. Em cứ hây hây, má
lúm đồng tiền, răng đều như hạt ngô non, cái giọng thì mượt như nhung
mà sang như con vua cháu chúa.

Em cũng biết trang điểm, biết ăn mặc, cũng hiểu biết xã hội như ai, cũng
biết ngồi bàn nhậu thì phải rót rượu thế nào, gọi món gì. Em mà làm
“rau xanh” đi cùng anh thì cái lũ đối tác nó phải ngưỡng mộ, anh tăng
thêm mấy “chân kính”. Mà những lúc “trà dư tửu hậu” thì chắc là em chiều
hết ý, em nóng bỏng thế kia mà.

Nhưng các anh cứ nghĩ thế đi, các anh cứ nuốt nước bọt và thèm thuồng
đi! Em có chồng rồi nhé, có cả con rồi cơ đấy! Chồng em yêu em lắm nhé!
Em cũng yêu thương gia đình vô cùng tận đấy! Em lấy chồng sớm thì đã sao
nào? Có tảo hôn đâu, có phải “bác sĩ bảo cưới” đâu…

Chồng em tuyệt vời lắm nhé, chẳng phải tuýp người lấy sự thành đạt và
gia trưởng để sĩ với thiên hạ đâu. Mà em cũng chẳng cần. Em trước khi
yêu và lấy chồng cũng có khối anh xe hơi bóng loáng đến chờ rước đi
chơi, đi ăn uống nhậu nhẹt, muốn chiếm đoạt cái thể xác của em nữa cũng
nên, nhưng mà đừng có hòng.

Em không phải vì anh có tiền mà anh muốn em chiều thế nào thì chiều đâu
đấy. Em cần một người thực sự yêu và thương, chiều em nữa. Cái điểm này
thì các anh giai tân với các anh tiền tài danh vọng đầy đủ cũng chưa
chắc bằng chồng em đâu.

Sáng đi tối về, cuối tuần đưa vợ con đi ăn uống, vui chơi, mua sắm, dù
cho vợ đi chơi, mua sắm xong về ví anh nhẹ bẫng. Sáng trưa chiều tối, cứ
rảnh là gọi cho vợ, nhắn cho vợ, kể lể cho vợ đủ chuyện linh tinh lang
tang. Vợ đi về muộn anh ôm con, một tay nấu cơm. Vợ đi làm về xe bẩn,
sáng hôm sau y như rằng dậy sớm rửa xe cho vợ.

Vợ lỡ tiêu quá tay hết tiền lương không dám nói, sáng hôm sau đi làm đã
thấy ai khẽ khàng nhét thêm tiền vào ví cho vợ. Những quan tâm nhỏ nhặt
mà đánh trúng vào tâm lý của em, vậy nên em yêu, em thương. Các anh đã
có vợ có làm thế với vợ không? Các anh giai tân liệu sau này yêu em (đấy
là giả sử khi cách đây mấy năm em chưa chồng con gì) có làm được thế
không?

Đấy, thế nên các anh lại càng tiếc! Càng thấy em kể anh lại càng tiếc.
Sao em lại lạc quan thế nhỉ, những cái nhỏ vớ vẩn thế mà em cũng vui,
thế thì anh thừa sức, và thừa tiền để làm cho em khối thứ to tát hơn
nhiều, chắc em vào tay anh thì anh sẽ làm em vui hơn nữa đấy.

Em thích nước hoa à, hay em thích phấn son? Anh có thằng đệ tử đi Italy
suốt, em thích thời trang không? Nhưng tiếc quá, em cứ yêu chồng thế, cứ
kể về chồng em với tất cả mọi người và ở mọi nơi như thế, thì còn cửa
nào cho anh len lỏi vào cái chốn riêng của em?

Tiếc quá! Giá mà em bớt yêu chồng đi một tí thì có phải anh đã dám tấn
công rồi không? Thì đúng là em chồng con rồi thật, thế cũng được, biết
đâu lại già dặn kinh nghiệm hơn cái bọn nhí nhố tóc xanh tóc đỏ bây giờ,
biết đâu lại chín chắn ngoan ngoãn và khôn khéo hơn cái lũ trẻ ranh chỉ
biết lên giường.

Biết đâu lại kín mồm kín miệng vì em có chồng con rồi, em sẽ hiểu cho
cái nỗi khổ của anh cũng vợ con rồi, khi về nhà em chẳng thừa hơi như
người chưa có chồng. Em còn bận với gia đình em, em sẽ không nhắn tin
gọi điện nhí nhéo để vợ anh biết. Anh mệt lắm, ra đường sung sướng với
nhau một tí về nó biết rồi lại ầm lên, mất hết cả mặt mũi anh. Ăn vụng
phải kín đáo chứ, em nhỉ?

Thì đúng là em chồng con rồi thật, còn anh chưa vợ. Nhưng đã sao, anh
chưa muốn lấy vợ, mà lấy phải hợp mới lấy được chứ. Anh thấy em hợp với
anh đấy, em tuyệt vời như thế, nhìn thấy em là anh đã ham muốn rồi. Anh
chưa vợ nhưng mà không phải là dạng trăng hoa quá đến nỗi không lấy được
ai đâu nhé.

Anh phải có cảm xúc anh mới thấy ham muốn, nhìn em anh không sao mà kiềm
chế được. Em chồng con rồi cũng không sao, vì anh có cảm xúc với em.
Anh cũng đã cần lấy vợ đâu, chỉ cần thấy vui là được. Chắc chắn em sẽ
làm anh vui, em không còn ngờ nghệch mà, và anh chắc cũng sẽ làm em vui,
em có muốn thử không? Anh không bao giờ đi với cave đâu nhé! Anh ngoan
lắm.

Các anh cứ mơ hão đi, em vẫn sẽ cứ phây phây ra để chọc tức các anh. Em
vẫn sẽ má hồng, môi hồng, mắt đưa lúng liếng và váy ngắn tung tăng. Mặc
dù em chẳng phải dạng kiêu sa và cũng chẳng phải chân dài, nhưng em
duyên mà. Em biết là em cũng đủ sức hấp dẫn để làm các anh điêu đứng.

Em chân không dài nhưng óc cũng chẳng ngắn, mà trái lại còn rất tinh tế
nữa. Em biết mấy anh ngồi đây anh nào cũng đang làm việc nhưng đầu óc
lại hút xoáy về em đấy. Em không quá thời trang sành điệu nhưng lúc nào
cũng chỉn chu sạch sẽ và có gu riêng. Mà em lại hay dùng nước hoa mùi
hoa quả và cỏ cây, nhẹ nhàng mà ngọt ngào quyến rũ, đủ để các anh chỉ
cần em lướt qua cũng phải “đứng hình”.

Em không xinh nhưng cái lúm đồng tiền hờ hững thì chỉ cần nở một nụ cười
là đủ để các anh thấy “tỏa nắng” trong lòng đấy. Em chẳng tài cán gì
nhưng cái cách em nói chuyện và cái thanh âm em phát ra bắt các anh cứ
phải ngồi nghe.

Và rồi các anh sẽ lại cái điệp khúc “tiếc nhỉ”, và sẽ đến một lúc nào đó
các anh sẽ mời em đi café, ăn uống, nói chuyện, làm cái này cái khác…
Em thừa biết! Các anh chỉ lấy cớ thôi! Đàn ông nào nhìn thấy em chẳng
thế! Mặc dù em chẳng xinh, chẳng có tiền, chẳng ngoan, và đã chồng con
rồi.

Đúng, em rất đứng đắn, nhưng không ngoan đâu nhé! Em là phụ nữ thời @
đấy, phụ nữ thời hiện đại rồi, biết cập nhật đủ thứ không kém các anh
đâu. Đứng đắn khi làm việc, đứng đắn khi làm mẹ, làm con mèo con của
chồng em và cũng biết nuông chiều bản thân mình nữa. Cái ham muốn đâu
phải chỉ các anh mới có, phụ nữ cũng có ham muốn, nhiều nữa là đằng
khác, nhưng cách diễn đạt thì ngôn ngữ của phụ nữ theo kiểu khác. Và cái
kiểu diễn đạt trong sáng của em làm khối anh càng điêu đứng hơn.

Em đứng đắn, nhưng không ngoan đâu! Em vẫn sẽ đi café, đi ăn uống, đi
gặp anh nếu anh mời. Em vẫn sẽ để cho mình được tự do thả trôi suy nghĩ
của mình, để lại được nghe những lời chòng ghẹo tán tỉnh và đôi khi là
rất “giật gân”, nóng bỏng nữa.

Em cũng vẫn nuông chiều mình, sẽ nói với anh những cảm xúc của em khi
ngồi với anh, sẽ tán tỉnh lại anh nhưng chỉ trong giới hạn nào đó thôi.
Mà cũng chẳng biết đâu được, phụ nữ thời @ rồi mà, cũng nghĩ thoáng đi
nhiều so với thời đại trước. Mà biết đâu chẳng phải anh tán tỉnh em
trước, có khi em lại “bật đèn xanh” để anh bộc lộ cảm xúc của anh, hoặc
có khi em lại tán tỉnh anh trước đấy.

Em cũng có những lúc “cảm nắng”, cũng có những lúc tương tư vớ vẩn khi
trong tay đang bồng con, cũng có những lúc nghĩ đến một trong số các anh
khi nằm trong tay chồng. Cũng có những lúc em “hư hỏng”…

Em thế đấy! Chẳng phải chính vì em như thế nên các anh mới càng điêu
đứng đấy thôi. Cũng như các anh, có những lúc em điêu đứng vì ai đó chứ!
Và các anh cho phép mình được thỏa cái ham muốn thì em cũng có quyền,
phải không? “Có nam có nữ mới nên xuân”, không có em thử hỏi anh có vui
được như anh muốn không nào?

Em sẽ vẫn chiều chuộng anh nếu em muốn, vì đó cũng là em chiều chính bản
thân mình. Nhưng đó chỉ là “cảm nắng” thôi, gia đình của em là nhất. Và
em chẳng dở hơi mà đánh đổi nó lấy mấy cái cảm giác phù du vớ vẩn đâu.

Vậy nên anh nhé, chẳng cần nói “tiếc nhỉ” với em đâu. Vì em cũng chẳng
cần anh nói những câu vô nghĩa đó. Nhưng dù điều gì xảy ra đi nữa, hãy
nhìn em ở một góc độ nào đó dễ chịu nhất. Em – mặc dù không ngoan, nhưng
em có cái giá của em, em có sự tự tôn, và em chẳng cần anh mang vật
chất ra để đánh đổi lấy sự tự tôn ấy.

Em làm gì em muốn. Em có thể cho phép mình đôi khi như một con gà ấp
bóng, hay “cảm nắng bất thường”. Nhưng trên hết em vẫn là em của thì
hiện tại. Với những điều riêng của em. Em tôn trọng người khác và cần
nhận được sự tôn trọng trở lại. Chúng ta bình đẳng. Thế thôi là được!

Em sẽ vẫn đứng đắn, và vẫn sẽ không ngoan. Vẫn sẽ yêu chồng, yêu gia
đình, yêu công việc nhưng vẫn phóng khoáng và chiều bản thân mình. Nhưng
chỉ mong anh, cũng như các anh mong ở “rau xanh” của anh, sau những
phút “cảm nắng” thì hãy vẫn tôn trọng em, hãy để cho em được sống với
con người của em và với cuộc sống mà em đang có!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments