Đường vào tình yêu…

Chẳng biết khi nào mình xích lại gần nhau, đó cũng là điều mà nhiều người đang yêu tự hỏi chính mình, hỏi người yêu để tìm thời điểm chính xác của khoảnh khắc bắt đầu “rung rinh”, mến nhau. Nhưng chắc là không ai trả lời được bởi tình yêu vốn tự nhiên, nó đến mà người trong cuộc không hay, không biết cho đến lúc nhận ra mới thấy… ta đã yêu người đó mất rồi!

Còn nếu ai đó biết chắc là giờ, ngày nào đó tôi đã yêu ai đó thì có thể đó là tuyên bố…không thật thà. Vâng, tình yêu vốn tự nhiên và không ai có thể dự báo chính xác một điều gì: thăng hoa, chia tay, đau khổ…

Có những người hôm qua còn nói lời yêu ngọt như đường mía lau, thơm như mật… vậy mà đến hôm sau có thể sực nhận ra: mình sến, mình chưa yêu như mình đã nói trong tin nhắn hay khi thủ thỉ vào tai nhau. Anh/em sẽ yêu em/anh mãi mãi! Đó là câu nói cửa miệng của những người đang yêu, nhưng mãi mãi là đến bao giờ?

Có một câu nói mà tôi khá tâm đắc: “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. Có lẽ ai đó nói  câu “kinh điển” ấy là muốn nhắc những người yêu nhau hãy sống chân thành và trọn vẹn với người mình yêu ngay trong những giờ phút được bên nhau.

Nhiều người yêu nhau nhưng “hứa thật nhiều và thất hứa cũng thật nhiều”, đó là biểu hiện của những lời nói đường mật, có cánh. Khi yêu, ai cũng cần những lời yêu thương, ngọt ngào để đưa nhau vào “thiên đường tình yêu”. Nhưng cao hơn những lời nói chính là những hành động cụ thể. Không ai có thể nghe mãi câu nói “anh yêu em, em yêu anh” mà hành động thì thờ ơ, lạnh nhạt, không có một sự quan tâm nào đặc biệt dành cho “đối tác”. Không ai có thể chịu nỗi cảnh “anh nhớ em, em nhớ anh” qua tin nhắn điện thoại mà hẹn lần nào cũng “em bận/anh đang mắc công chuyện”.

Yêu ai đó người ta có nhu cầu chăm sóc cho người mình yêu và khi đó việc chăm sóc và dành cho nhau những điều tốt đẹp không phải là nghĩa vụ mà là sự hưởng thụ – hưởng thụ hạnh phúc được chăm sóc, lo lắng và thương người mình yêu. Có lẽ vì thế mà người ta hay nói: yêu nhau là không tính toán để chỉ cho việc “thụ hưởng” hạnh phúc này. 

Tuy nhiên, tình yêu đôi lúc nhìn ở thế giới quan toán học thì nó phải được xem như một phương trình. Nghĩa là anh và em khi gọi là người yêu của nhau thì phải chăm sóc cho nhau và làm cho nhau cùng hạnh phúc và cảm thấy ấm áp. Từ đó, người ta có thể chia ngọt sẻ bùi, đau với nỗi đau của người mình yêu, hạnh phúc với niềm vui của người yêu. Khi ấy hạnh phúc của một người cộng hưởng thành hạnh phúc chung và ngược lại, nỗi đau sẽ được sẻ chia và vơi đi một nửa, được xóa dần trên bờ vai, cái ôm, sự chia sẻ, lắng nghe của “đối tác”.

Như vậy trong vườn tình yêu luôn có hoa và cả những gai gốc, nhưng dù là hạnh phúc, vui hay khổ đau thì cũng do người trong cuộc vun vén, tạo ra. Nếu hiểu rõ được rằng khi yêu là ta được cho đi tình yêu và được yêu thì cũng là lúc con người “thụ hưởng” cái hạnh phúc được nhớ, quan tâm, lo lắng cho một ai đó.

Bên cạnh đó, khi yêu thì chuyện ghen tuông, giận hờn là điều không thể thiếu. Đó cũng là cái khổ của tình yêu nhưng trong cái khổ người ta vẫn nhận ra cái hạnh phúc như: có yêu thì mới ghen hoặc giận người ta bởi vì người ta quan trọng đối với mình chứ nếu là người dưng thì giận chi cho mệt…

Điều quan trọng là nêm nếm những “gia vị” ấy như thế nào cho nó không quá chua cay, không quá cực đoan, làm nó trở thành chất liệu nuôi dưỡng tình yêu. Cứ thế, trong cuộc sống con người phải yêu để biết được vị ngọt, mặn và cả những chua chát. Dù đường vào tình yêu được cảnh báo sẽ có “trăm lần vui, vạn lần buồn” nhưng cõi nhân gian có mấy ai chịu “lỗ” không yêu?

Hầu hết người ta chịu “khổ” để yêu và được yêu. Có lẽ vì “có ai sống nỗi mà không yêu”.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments