“Đây không phải lần đầu tiên của em phải không?”

Lang thang trên mạng tôi đọc được tâm sự của chị, người viết bài “Khốn khổ khi ai đến với tôi cũng “dòm” trinh tiết”. Tôi đã bật khóc, tại chị giống tôi nhiều quá.

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, tôi cũng xin viết ra những lời mà tôi đã giấu kín trong lòng từ lâu. Mong sao tôi nhẹ lòng băn khoăn và bớt nghĩ về anh. Để tôi quên anh và đón nhận được tình cảm khác đến với mình. Nhưng những người khác sau này đến với tôi liệu có toan tính về tôi?

Tôi sống trong một gia đình nghèo vật chất nhưng giàu tình cảm. Bố mẹ tôi rất thương nhau. Nhìn bố mẹ, tôi cũng ao ước được gia đình hạnh phúc như gia đình mình. Tuổi thơ tôi êm đềm cho đến khi 5 tuổi, cột mốc đánh dấu đầu tiên khi tôi bị quấy rối tình dục. Đó là anh hàng xóm hơn tôi 8 tuổi. Khi bố mẹ tôi đi vắng, cũng bình thường hai anh em chơi với nhau. Chơi trốn tìm, tôi chạy đi và anh đã tìm được tôi. Anh đã kéo quần tôi xuống nhìn rồi lại kéo như cũ. Và anh bảo đừng nói với ai.

Lớp 11, tôi quen người yêu đầu tiên của tôi. Anh nhà gần nhà họ hàng tôi ở quê. Tình yêu đầu thường là đẹp nhất. Nhưng thực sự tôi thấy khác. Tết tôi về nhà anh chơi. Sang gia đình nhà chị gái anh và anh cũng đã uống chút rượu. Anh đưa tôi lên ban công nhà anh bảo lên ngắm sao. Thực sự tôi cũng không nghĩ gì, ai ngờ đó cũng bắt đầu những sóng gió trong tôi. Anh nằm đè lên người tôi như một tảng đá khiến tôi suýt ngạt thở và anh cũng đã kéo quần tôi xuống mặc kệ tôi phản đối. Tôi đã thực sự hoảng hốt.

Nhưng sức tôi làm sao mà đối lại được. Đây đâu còn là người yêu tôi, khi anh hùng hục như con thú hoang đòi hỏi những gì anh muốn. Khi hiểu ra mọi chuyện thì nước mắt tôi chảy dài. Xấu hổ với mọi người gia đình anh nên tôi không dám to tiếng.

Về nhà thấy đau và có vết đỏ ở đáy quần chíp tôi cứ nghĩ mình đến ngày. Mãi sau này tôi mới biết được mình đã bị rách màng trinh. Sau đó tôi quyết định đánh dấu chấm hết cho mối tình đầu của tôi. Anh đã van xin tôi nhưng tình cảm trong tôi đã nguội lạnh. Đến bây đã mấy năm trôi qua, năm nào anh cũng tỏ vẻ quan tâm tôi, nhưng tôi đều gạt bỏ. Thực sự tôi thấy sợ anh.

Thời gian trôi qua, vết thương cũng đã lành. Năm thứ hai sinh viên, bạn tôi mai mối nên tôi quen và yêu anh – người yêu thứ hai của tôi. Anh rất lãng mạn. Lần hẹn đầu tiên anh tặng tôi một bông hồng đỏ. Tính tôi thích văn thơ lãng mạn nên tôi yêu anh lúc nào không hay. Gần tết anh hẹn tôi đi chợ hoa. Hôm đó trời ấm rồi lạnh bất chợt. Anh bảo anh lạnh quá vào nhà nghỉ đỡ lạnh một chút rồi về. Tôi cũng thương anh lạnh nên cũng không mảy may suy nghĩ gì. Phải chăng tôi quá ngây thơ?

Và cũng thật kinh tởm. Anh làm chuyện đó với tôi, tôi đã cự tuyệt nhưng thân hình bé nhỏ của tôi không sao chống cự nổi. Và tôi buông xuôi. Không thấy giọt máu hồng anh cũng hỏi tôi, nhưng tôi chẳng biết phải nói thế nào. Và tôi im lặng. Tết năm đó anh cũng dẫn tôi về nhà ra mắt nhưng rồi anh ít quan tâm tôi hơn. Tình cảm của anh nhạt dần.

Tôi cũng quá mệt mỏi kiểu hờ hững của anh. Anh đánh tin bóng gió với tôi qua bạn bè bảo tôi là bố mẹ anh phản đối vì tôi ít mồm miệng. Tôi cũng im lặng không nói gì cho đến một ngày tôi đi học về tận mắt tôi thấy cảnh anh đón cô gái khác đi học về như ngày trước anh đưa đón tôi đi học. Mắt tôi nhòe đi khi nhìn thấy cô gái đằng sau chính là cô bạn thủa cấp ba của mình. Anh lấy số cô ấy chính trong điện thoại của tôi. Tôi nhìn hai người ấy và anh không dám nhìn mặt tôi.

Thất vọng về anh, tôi nuốt nước mắt vào trong và nói lời chia tay với anh. Như chỉ đợi câu nói của tôi, anh lặng yên không nói gì. Mãi về sau này anh nói cho tôi một câu mà tôi cho là tủi nhục nhất. Anh bảo: “Khi yêu đừng cho người ta đạt được mục đích quá dễ dàng”. Thời gian trôi qua, vết thương lòng cũng đã nguôi ngoai đi phần nào. Đến bây giờ anh vẫn gọi điện về nói chuyện với tôi nhưng mỗi lần nghĩ về chuyện cũ là tôi không thể chịu nổi.

Tưởng sẽ không yêu được ai nữa, nào ngờ run rủi thế nào tôi quen anh. Lần này tôi nghĩ là duyên số thực sự. Anh đẹp trai và tốt bụng. Anh có đôi lông mày rất đẹp, ẩn dưới đó là đôi mắt buồn. Anh rất lạnh lùng và ít khi cười. Nhưng mỗi khi gặp tôi anh thường nhoẻn miệng cười. Nụ cười anh rất duyên kèm theo chiếc răng khểnh. Mỗi khi anh cười đôi mắt lóng lánh.

Lần thứ ba này tôi mới cảm nhận được sự hạnh phúc của tình yêu. Và chuyện gì đến cũng đến. Anh hỏi tôi đây không phải là “lần đầu tiên” phải không. Tôi cũng im lặng. Hạnh phúc với tôi vẻn vẹn chỉ có thế. Anh quan trọng trinh tiết. Và tôi với anh cũng rời xa nhau cho dù tôi vẫn còn rất yêu anh. Trong giấc mơ tôi thấy tôi và anh ôm nhau khóc không nói gì. Đến khi thức dậy gối tôi ướt từ bao giờ.

Những người đàn ông đều lần lượt đến và đi như thế. Đến bao giờ tôi mới có hạnh phúc của riêng mình khi người con trai nào cũng quan trọng chuyện trinh tiết?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments