Đâu phải đàn ông nào cũng mong vợ đẹp!

Vợ anh Thành, sếp cơ quan tôi là một người phụ nữ
kém nhan sắc: da đen, mặt gãy, mũi tẹt; trong khi anh khá đẹp trai, cao
ráo, phong thái lịch sự, nói chuyện hòa nhã… … Vì thế, dù biết sếp đã
có vợ con, khối em trong và ngoài công ty vẫn cứ lao vào, hy vọng “giật”
được sếp khỏi gia đình. Song, có vẻ như anh Thành chẳng hề để tâm tới
các cuộc “tấn công”.

Có lần tôi thắc mắc, đẹp trai và tài giỏi như anh, vơ đâu chả được vợ đẹp,
sao lại chọn bà xã hiện tại? Anh Thành nói: “Đúng là Thơ, vợ tôi, chẳng
những không đẹp, mà còn lớn tuổi hơn tôi nhưng tôi vẫn rất yêu cô ấy”. 
Anh kể …
 
Trước đây, tôi được cơ quan cử đi học cao học ở nước ngoài. Ngày tôi về
nước, đông đảo bà con hàng xóm và bạn bè đến nhà chúc mừng. Trong số đó,
tôi để ý thấy một cô gái nhanh nhẹn, khéo léo lo chuyện nước nôi cho
khách. Ấm trà vừa cạn, cô châm thêm nước sôi. Cốc ai vơi, cô rót đầy…
Lúc đó, tôi nghĩ chắc là người quen của mẹ, được mẹ nhờ. Khách ra về,
còn lại hai mẹ con, chợt nhớ tới cô gái kia, tôi hỏi mẹ: “Người nấu nước
pha trà khi nãy là ai hả mẹ?”. Mẹ tôi cười: “Cô Thơ hàng xóm đấy! Con
bé tốt tính lắm!”. Đoán mẹ quý cô gái này lắm, tôi lân la gợi chuyện…
 
Mẹ tôi kể, thời gian đầu sau khi tôi đi, còn lại một mình, bà rất buồn
và nhớ tôi. Những buổi chiều, mẹ tôi hay ngồi bên cửa ngóng ra đường. Đi
làm về ngang qua, thấy cảnh ấy, Thơ rất thông cảm. Buổi tối, thỉnh
thoảng cô ấy thu xếp công việc sang chơi, trò chuyện với mẹ cho khuây
khỏa. Do cô đơn và tuổi già nên sức khỏe mẹ tôi suy sụp rõ rệt. Cứ vài
ngày bà lại cảm, sốt, ho…; tuy không nặng lắm nhưng chẳng muuốn động
chân động tay, có khi không nấu được cơm, ăn quấy quá gì đó cho qua bữa.
Một hôm, đi làm về, thấy bên nhà tôi không có “tín hiệu bếp núc”, Thơ
chạy sang. Thấy tình cảnh mẹ tôi như vậy, Thơ ra chợ mua lá xông về nấu
nước cho bà xông, nấu cháo hành cho bà ăn giải cảm… Cô ấy còn giặt giũ
quần áo, dọn dẹp nhà cửa tươm tất… Cô làm mọi việc một cách vui vẻ, tự
nguyện, kiểu tình làng nghĩa xóm. Càng ngày, hai bác cháu càng khăng
khít hơn. Trong câu chuyện của hai người, quanh quẩn một lúc là trở lại
chuyện về người đi xa là tôi. Có người an ủi, chia sẻ, mẹ tôi vui hơn,
khỏe hơn, vơi bớt nỗi nhớ con. Cũng từ đó, bà thầm mong Thơ trở thành
con dâu.

Đâu phải đàn ông nào cũng mong vợ đẹp! - 1

Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý đến Thơ. Tranh thủ những ngày nghỉ hiếm hoi
của Thơ, tôi mời cô ấy đi chơi, đi xem phim… (ảnh minh họa)

Sau cuộc nói chuyện hôm đó, mẹ tôi
thường xuyên nhắc đến Thơ. Nửa xa nửa gần, bà gợi ý muốn tôi lấy cô ấy
làm vợ. Nhưng, từ sau lần giúp tiếp khách hôm tôi về, chẳng thấy Thơ
sang nữa. Có lẽ cô ấy ngại. Những lời ca ngợi của mẹ cùng thái độ của
Thơ đã kích thích trí tò mò của tôi. Một buổi tối, biết Thơ có nhà, tôi
quyết định sang thăm với lý do là để cám ơn cô ấy đã thay tôi chăm sóc
mẹ suốt thời gian tôi vắng nhà. Đúng như mẹ tôi nói, Thơ không đẹp nhưng
cô ấy có vẻ gì đó thùy mị, nết na. Nhà Thơ nhỏ nhưng rất sạch sẽ, ngăn
nắp. Cách bày biện đơn giản nhưng tinh tế, chứng tỏ chủ nhân có óc thẩm
mỹ. Trên kệ có nhiều sách các lọai, từ văn học, khoa học đến ngọai ngữ…
Hóa ra, Thơ đang theo học tại chức ngành quản trị kinh doanh. Thảo nào
cô ấy đi vắng suốt. Hôm đó, chúng tôi nói với nhau khá nhiều chuyện. Tôi
nhận ra, Thơ rất thông mình, ham học hỏi và hiểu biết rộng. Khi tạm
biệt, Thơ ngỏ ý mời mẹ con tôi cùng dùng cơm vào trưa chủ nhật tới. Tôi
vui vẻ nhận lời. Bữa cơm hôm đó không chỉ đầm ấm, vui vẻ mà còn rất ngon
vì “trình độ” của đầu bếp.


Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý đến Thơ. Tranh thủ những ngày nghỉ hiếm hoi
của Thơ, tôi mời cô ấy đi chơi, đi xem phim… Càng ngày tôi càng nhận ra
những nét đẹp ẩn sâu trong tâm hồn cô ấy. Không chỉ tốt bụng, nhân hậu,
Thơ còn là người rất chăm chỉ, siêng năng. Cô ấy chính là người mà tôi
muốn lấy làm vợ. Nhờ sự kiên trì của tôi và sự vun vào của mẹ, chúng tôi
trở thành vợ chồng. Sống với Thơ, tôi thấy sự chọn lựa của mình là đúng
đắn. Thơ là một người vợ đảm đang, một người mẹ tận tâm và chu đáo. Ở
công ty, lấy xong tấm bằng đại học, Thơ được bổ nhiệm làm quản đốc phân
xưởng. Có óc thẩm mỹ nên Thơ biết chọn cho mình những bộ quần áo phù
hợp, biết trang điểm để che bớt các khuyết điểm nên đẹp hẳn ra. Mặt
khác, phong thái tự tin, điềm đạm cũng là một nét hấp dẫn ở cô ấy…
 
Hóa ra, đâu phải đàn ông nào cũng mong có vợ đẹp!

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments