Đàn ông chỉ về nhà khi đã hết nơi đi?

Sau bao lần hẹn hò, cuối cùng nhóm bạn
hồi đại học của chúng tôi cũng có dịp “chè chén”. Vì “họp” vào buổi
chiều nên thành phần tham dự chủ yếu vẫn là “gái ế” và trai đã có vợ.

Buổi
tiệc vừa bắt đầu thì Thúy Hà nhận được điện thoại của Ngọc Liên – lớp
trưởng “báo cáo” vắng mặt. “Ông con thì đã gửi về quê, còn ông chồng cho
ăn ngoài một bữa cũng có làm sao” vẫn cái giọng “lóe xóe”, Hà nói.
Nhưng mãi vẫn không thuyết phục được người phụ nữ đảm đang này, Hà đành
cúp máy và không quên buông thêm một câu “Đàn ông hết giờ làm, chỉ không
có chỗ đi mới phải về nhà. Tại sao phụ nữ cứ phải đầu tắt mặt tối thế
nhỉ”.

Ai ngờ, chính câu của Hà đã trở thành chủ đề “hot” cho buổi gặp mặt. Được đà, chị em phụ nữ “nhao nhao” kể tội đám đàn ông.

“Đúng!
Đàn ông Việt Nam có vợ là chúa lười biếng, ỉ lại. Hồi sinh viên, phải
tự lo cuộc sống. Họ cũng biết làm đủ mọi việc. Nhưng có vợ rồi, hết giờ
làm việc là tụ tập bia bọt. Chẳng thế mà mới đây, người ta đã công bố
Việt Nam là nước tiêu thụ bia nhiều nhất Đông Nam Á”, Thu Dung- một phụ
nữ chưa chồng lên tiếng.

“Còn “lão” chồng nhà này, tuy ít tụ
tập, nhưng cứ về đến nhà là ôm lấy cái tivi, việc nhà, con cái cứ mặc.
Ai chẳng phải đi làm, mình cũng nai lưng ra kiếm tiền, nhưng hết 8h, về
đến nhà mình vẫn phải là osin. Nghĩ mà tủi”, Thanh Xuân phàn nàn.

Hình minh họa.

Thúy Hà còn “hùng hồn” dẫn chứng: Chính
những người đàn ông nước ngoài làm việc lâu tại Việt Nam đã phải thốt
lên rằng, đàn ông Việt Nam lười giúp vợ con, chỉ ham nhậu. Hết giờ làm
là “ngồi đồng” ở quán bia, về đến nhà thường xuyên trong trạng thái khật
khưỡng.

“Trong khi, phụ nữ chúng tôi rời công sở là nghĩ ngay
đến việc lao thẳng ra chợ, mặc cả lên, mặc cả xuống để mong mua được mớ
rau, con cá ngon với giá rẻ. Rồi về đến nhà là hàng trăm việc đổ lên
đầu. Làm mãi những công việc này, thử hỏi sao chúng tôi chả nhỏ nhen,
tủm mủn, lắm điều và hay kêu ca. Chúng tôi đâu có thời gian ngồi “chém
gió” mấy chuyện to tát bên Trung Đông, Bắc Phi… như mấy ông”, giọng Hà
chao chát.

“Đó là chưa kể mấy ông, lương tháng cũng
chỉ “ba cọc ba đồng”, đã chẳng lo được kinh tế cho vợ con, đến việc nhà
cũng chẳng biết chia sẻ”, Hà vẫn chưa hết ấm ức.

Sau một hồi nghe chị em phụ nữ “kể tội”,
Hoàng cậu bạn vốn khá sôi nổi từ thời đi học của chúng tôi mới lên
tiếng: Thế các “bà” có bao giờ tự đặt ra cầu hỏi là vì sao anh em chúng
tôi không muốn về nhà không?

Giương mặt mọi người thoáng một chút ngỡ
ngàng, rồi Hoàng thủng thẳng: Tôi đồng ý là có những người đàn ông
không muốn về nhà, đơn giản thời trai trẻ họ đã quen “đàn đúm, tụ tập”.
Thiếu bạn bè và những vại bia, họ thấy cuộc đời tẻ nhạt và buồn chán.

Còn đa phần chúng tôi “trốn việc quan đi
ở chùa” vì biết rằng về nhà vào giờ đó kiểu gì cũng bị sai vặt mấy
việc, lau nhà, nhặt rau… cùng những lời “ca cẩm” đang đợi chờ.

Cũng giống chị em có thể đi mua sắm,
ngắm vuốt cả ngày không biết chán, thì chúng tôi có thể ngồi hàng giờ
hàn huyên với bạn bè bên những ly bia, cốc rượu. Những lúc ấy, chúng tôi
có thể chia sẻ với chiến hữu những điều mà không thể nói cùng với vợ
con.

Hình minh họa.

Đó là chưa kể, rất nhiều người đàn ông
thích ngồi quán xá dù chỉ với vài vại bia và dăm củ lạc, đĩa đậu, đĩa
rau… hơn là về ăn cơm vợ nấu, do cứ đến bữa là phải nghe: Vợ chồng cô X
vừa mới tậu được nhà, được xe. Cô Y chồng vừa đi công tác mua tặng chiếc
váy giá trị cả 1.000 USD. Rồi lại, sắp tới tháng đóng tiền nhà, tiền
học cho con… Ở nhà toàn phải nghe mấy chuyện đó, ông nào chịu nổi. Trong
khi bên ngoài kia, mọi người đều thật vui vẻ, thân thiện, những câu
chuyện nói với nhau cũng thật nhẹ nhàng, thú vị.

Thì ra, ngoài sự vô tâm, một chút lười
biếng, việc đàn ông không muốn về nhà ngay sau giờ làm việc cũng có phần
trách nhiệm không nhỏ của các chị em.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments