Đắn đo ly hôn vì vẫn nặng tình với gia đình

Tôi
đang rất buồn và thất vọng. Tôi thấy ngại và xấu hổ chia sẻ tâm sự cùng
bạn bè, người thân. Tôi muốn xin ý kiến của các anh chị, các bạn trên
mục Tâm sự này.

Tôi
44 tuổi, đang công tác tại một tập đoàn kinh tế lớn ở Hà Nội. Tôi có
một công việc tốt, hấp đẫn, thú vị, thu nhập có thể tạm gọi là cao so
với mặt bằng chung hiện nay. Tôi có hai con trai, một cháu chuẩn bị thi
đại học, một cháu đang học lớp 5. Vợ tôi đã ở nhà nội trợ mấy năm nay,
tôi có đóng bảo hiểm tự nguyện cho vợ khi nào đủ điều kiện về hưu để cô
ấy còn có lương hưu.

Tôi
lớn lên từ một tỉnh phía bắc Hà Nội, bố mẹ là nông dân nghèo, gai đình
có 6 anh chị em. Tôi tự học, hồi phổ thông tôi từ quê ra tỉnh học chuyên
toán từ cấp II. Tôi là một trong ba học sinh xuất sắc nhất lớp đại học.
Tôi không quen ai để xin việc nên khi cơ quan cũ về trường chọn hồ sơ
của tôi, tôi đã nhận lời ngay. Tôi gặp và lấy vợ tôi ở đó, hoàn toàn tự
nguyện. Sau đó vài năm tôi đỗ đầu trong kỳ thi tuyển và chuyển sang cơ
quan mới, một viện nghiên cứu lớn đầu ngành ở Hà Nội. Có thể nói tôi là
một người tự lập, luôn cố gắng phấn đấu trong công việc, nhanh nhẹn, có
trách nhiệm nên tôi luôn được lãnh đạo, đồng nghiệp quan tâm giúp đỡ.

Công việc luôn thuận lợi, tôi cũng được tín nhiệm cao và đề bạt những
vị trí cao trong công việc, trong tổ chức Đảng. Tôi đã học thạc sỹ ở
nước ngoài và bảo vệ tiến sỹ trong nước năm 2010. Từ một nhân viên bình
thường tôi đã trưởng
thành và giữ chức trưởng ban khoa học của Viện. Mới đây, vì một số lý
do và cũng muốn thay đổi môi trường, phạm vi công việc nên xin chuyển
đến cơ quan hiện nay.

Tôi
cũng cảm thấy mình có chút ít khả năng nhạy bén nên cũng làm thêm các
việc khác như tham gia đầu tư chứng khoán, bất động sản nên cũng thu
được nhiều thành quả tốt đẹp khác về kinh tế. Hiện tôi cũng có nhà riêng
rộng rãi để ở và đang chuẩn bị nhận thêm nhà chung cư mới và còn mua
được đất ở Hà Nội. Tuy vậy, trong đời sống gia đình tôi không được may
mắn, suôn sẻ.

Gia
đình bên vợ tôi là gia đình cán bộ, có nhà ở Hà Nội nhưng cũng xảy ra
nhiều chuyện buồn và phức tạp. Mẹ vợ tôi bị tai biến cách đây hơn
20 năm, trước khi chúng tôi kết hôn. Bố vợ tôi, sau khi nghỉ hưu, suy
nghĩ nhiều, buồn bã chuyện gia đình của anh vợ tôi, em vợ tôi nên sinh
bệnh, ốm đau. Trong khi bố mẹ vợ ốm đau, gia đình anh trai vợ tôi làm ăn
thua lỗ, nợ nần chồng chất, vợ chồng cô em vợ lục đục, chúng tôi quyết
định vợ tôi ở nhà chăm sóc bố mẹ vợ và các con tôi, cũng một phần vì
công việc của vợ tôi thu nhập thấp. Chúng tôi cũng không thể thuê người
giúp việc được vì lúc đó bố vợ tôi lẫn, không tự chủ được, thỉnh thoảng
còn nổi khùng lên. Công việc của tôi thì khá bận rộn, hay phải làm về
muộn.

Không
những thế vợ chồng tôi còn thu xếp, lo liệu, giúp anh trai vợ trả một
phần nợ, cho tiền và quản lý đầu tư giúp anh trai vợ, em gái vợ. Hiện
tại, kinh tế của anh, em vợ tôi đã tạm ổn định. Về phần gia đình tôi,
tôi cũng giúp đỡ tất cả anh chị em trong nhà, người thì giúp tiền mua
đất, người giúp tiền xây nhà, người thì giúp tiền cho con đi xuất khẩu
lao động, xin việc. Anh chị em tôi, kinh tế cũng ổn định, mọi người hai
bên gia đình đều quý trọng và tin tưởng chúng tôi.

Nhưng
tôi lại có nỗi niềm riêng. Tôi không hiểu nổi tình cảm của vợ tôi nữa.
Tôi có cảm tưởng rằng cô ấy thật ích kỷ, chỉ yêu bản thân mình. Vợ tôi
nóng tính và chỉ muốn mọi người làm theo ý của cô ấy, kể cả bố mẹ vợ,
anh vợ tôi và cả tôi. Nếu không làm theo cô ấy, thì cô ấy sẽ mặt nặng
mày nhẹ ngay. Tôi cởi mở ở cơ quan bao nhiêu thì về nhà do cô ấy thường
xuyên khó chịu, nhiều khi tôi cũng không hiểu do đâu nữa, hay tôi đã làm
sai điều gì, tôi cũng trở nên ít nói.

Tôi luôn quan tâm, chăm sóc cô ấy và các con, tôi không có tính trăng hoa, không sa đà rượu
chè, cờ bạc mà chỉ say mê công việc. Tôi hay phải làm về muộn, tuy
nhiên tôi vẫn đảm bảo đưa hai con đi học buổi sáng, buổi tối đón con đi
học thêm về. Tôi cũng không nề hà, giúp đỡ công việc nhà khi về hay
trong các ngày nghỉ. Tôi cũng tổ chức cho cả nhà đi tham quan, du lịch
hàng năm. Tôi lo kinh tế cho cả gia đình và giúp đỡ anh chị em hai bên.
Sau tất cả những việc tôi làm, tôi vẫn không thể hiểu nổi vợ tôi muốn gì
nữa. Tôi thực sự rất buồn, tôi cũng có vài bạn thân nhưng tôi ngại và
xấu hổ không muốn chia sẻ chuyện này với họ.

Tôi
làm tất cả vì gia đình, nhưng đổi lại vợ tôi hầu như không đồng cảm với
tôi, không nhận thấy công sức và tâm huyết của tôi với gia đình, nhiều
khi cô ấy giận dỗi vô cớ làm tôi đau lòng và thực sự ngày càng thất
vọng. Cô ấy không hiểu và cũng không chia sẻ với tôi về các khó khăn
trong công việc, trong cuộc sống. Cô ấy cứ mặt nặng mày nhẹ, có khi hàng
tuần, có khi hàng tháng. Và tất nhiên là chúng tôi không có quan hệ gì
luôn trong những ngày như vậy. Thậm chí, nhiều khi tôi có cảm tưởng rằng
cô ấy coi việc đó như bố thí tình cảm cho tôi.

Tôi
đã nhiều lần xuống nước, tha thứ cho cô ấy và tự làm lành mặc dù tôi
chả hiểu mình có lỗi gì sai. Tôi chỉ nghĩ chắc cô ấy cũng khổ sở khi
giận tôi, hoặc lỡ dại cô ấy suy nghĩ nhiều mà xảy ra chuyện gì thì tôi
hối hận lắm. Sau nhiều lần như vậy nhưng tôi cảm thấy cô ấy vẫn vậy,
không cảm thấy có lỗi gì và lặp lại các chuyện như trước. Tôi cũng phải
nói thêm rằng cô ấy cũng không có bạn bè, trai gái gì, cũng lo lắng chăm
sóc các con theo cách của cô ấy. Trước Tết vừa rồi, cô ấy lại giận rỗi,
chúng tôi cũng không nói chuyện được với nhau vài tháng liền. Thậm chí,
tôi không còn cảm thấy hứng thú hay đòi hỏi gì trong chuyện vợ chồng
nữa. Nhưng tôi không muốn Tết đến không khí trong nhà không vui nên lại
tự làm lành. Cũng chỉ được nửa tháng giêng, cô ấy lại làm tình làm tội
tôi suốt từ đó đến nay.

Lần đó
tôi đã to tiếng với cô ấy, tôi nói tôi không thể chịu đựng được hơn
nữa, nhưng vẫn bình tĩnh, không nói đến từ “ly hôn”. Lần này tôi thực sự
sốc, tôi cảm thấy bất lực và kiệt quệ. Tôi nghĩ đến ly hôn và định nói
thẳng với cô ấy. Tôi cũng nghĩ kể cả ly hôn, tôi vẫn sẽ chu cấp đầy đủ
cho vợ và các con về kinh tế như hiện nay. Nhưng quả thực, tôi đắn đo
quá.

Tôi
thương các con tôi, các cháu không biết chuyện gì, đối với cả hai năm
nay đều là năm quan trọng: thi đại học và chuyển cấp. Tôi thương bố mẹ
cô ấy, nhất là bố vợ tôi, người đàn ông vất vả cả đời, ông cũng phải
chịu đựng mẹ vợ tôi tính khí cũng như vợ tôi vậy, con cái thì nhiều
chuyện không vui, hiện giờ ông ấy lại không biết gì nữa. Tôi cũng phải
nói thêm là khi chưa bị lẫn, bố vợ tôi tin tưởng và quý vợ chồng tôi
nhất, ông giúp tiền chúng tôi xây nhà và ông cũng sống với chúng tôi.
Tôi cũng sợ cô ấy sẽ sốc mà làm liều khi tôi nói đến chuyện đó.

Tôi
trộm nghĩ hay là có lý do gì đó níu kéo tôi lại, như chuyện này cách
đây nhiều năm rồi, khi con trai đầu của tôi hơn 1 tuổi. Hoặc tôi sẽ cố
chịu đựng tới khi các cháu đã lớn và tự lo được chúng tôi sẽ ly dị. Tôi
thật sự buồn, tôi lao vào công việc để tạm quên đi nỗi buồn riêng, tôi
không biết tôi có thể chịu đựng được lâu hơn nữa không?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments