Đám cưới trái mùa thời ” bão giá”

Phần vì tốn kém, phần thì bị người ta ì xèo, bàn tán, chê trách. Lo cho
cậu con trai duy nhất, ngỡ là chị vui, ai dè nhìn thấy chị gạt nước mắt
khiến tôi đành im lặng nghe chuyện.

Lẽ thông thường, đám cưới ở
Hà Nội được tổ chức vào đầu tháng 9 đến cuối tháng 2 âm lịch. Nhưng ngày
nay không hẳn nghiêm ngặt như thế. Không ít nhà cho con tổ chức đám
cưới vào các tháng trong năm, nếu được ngày. Nhưng khách khứa quê được
thiếp mời cứ kháo nhau, cớ chi đám cưới lại tổ chức trái khoáy vào lúc
này. Nghe đâu chúng nó mới quen biết nhau một vài tháng, chứ đâu đã muộn
màng. Hay cô cậu đã có gì với nhau rồi. Lạy trời. Thời đại tân tiến
thành thị, nhỡ nhàng là cái sự thường. Vậy rồi bà con quê lục tục hú gọi
nhau cho đủ cô bác, chú thím, cậu, dì, nội ngoại, con cháu dâu rể bà
con thân thích. Không đi, hóa ra lạnh nhạt. Mà đi thì lắm nhiêu khê.
Quần áo, giày dép, mũ mão, xe cộ… rồi lại tiền mừng. Bao nhiêu mới được
gọi là một phong bì. Trăm sự phiền. Nghìn sự phiền. Chung quy cũng vì
cái tình cái nghĩa mà đi.


Nhưng
thưa với bà con, nhà em, chẳng có nhỡ nhàng cái chi chi mà phải cưới
chạy. Chung quy là cái giá ngày nay nó leo thang quá hỗn. Không giống
như mình, leo cầu thang từng nấc một, mà nó vèo vèo như có phép tàng
hình. Thịt đang bảy mươi, tám mươi ngàn đồng ra tết nhảy ngay lên trăm
ba. Quá thể. Mà nào đã chịu dừng.Vì thế phải đi tắt, đón đầu, lo sớm cho
chúng nó, còn chờ cho “thằng giá” nó biết điều, đứng im, con nhà em
biết đến đời nảo đời nào mới có vợ.

Đâu chỉ gia đình hàng xóm
của tôi bời bời cái sự lo, sự buồn và cả sự bực nữa. Thời nay, mỗi đám
cưới có những phương cách tính toán riêng, sao cho giá cả không xâm hại
quá sâu vào hầu bao. Nên đặt khách sạn, cho đáng mặt đám cưới như bạn
bè, hay chỉ nhà hàng tầm tầm bậc trung. Họ ngồi tính toán chi ly: Khách
đáng mặt, hãy nghĩ đến khách sạn. Còn phong bì xêm xêm hai ba trăm đổ
lại, nhà hàng bình thường loại ba loại bốn cũng lỗ chỏng vó. Chỉ riêng
địa điểm thôi, cả bố mẹ, cả cô dâu chú rể tương lai cũng sấp ngửa hỏi
han, tham khảo đến cả chục nơi.

Bàn tới bàn lui, cuối cùng đành
đưa cô cậu về sân đình, Trung tâm văn hóa cụm dân cư . Thuê sân, chỉ bảy
trăm ngàn. Tiền thuê phông màn, mâm bát, đũa thìa… tất tần tật cũng chỉ
bảy triệu. Cỗ đặt xêm xêm 1 triệu/mâm. Cái lý của bà mẹ đảm đang, giấu
kín, cả chồng cả con không mấy tỏ tường. Đó là lượng khách rất rất… vừa
phải. Chung quy cũng chỉ người trong gia đình, họ hàng. Mỗi gia đình
nhiều lắm cũng chỉ một hai người đại diện, thay vì phải hầu cả làng cả
xã.

Cậu con trai vốn là anh thợ mới vào nghề, bạn bè không nhiều
nên gật gù thuận ý. Nhưng cô con dâu vẻ như không vui. Nhưng biết làm
sao. Bố mẹ chồng tương lai là hộ “dưới mức trung bình”. Mẹ lương mỗi
tháng chưa đầy hai triệu. Bố cũng chỉ là anh công chức “trung bình”, lại
vừa mới nhận sổ hưu. Nếu mạnh dạn vay, thì hai con sẽ còng lưng sớm vì
nợ nần. Biết là biết vậy, nghĩa là “biết tuốt”, nhưng vui cho ngày hợp
hôn đơn sơ, quê cảnh như vậy thì có cố mấy, cũng không nhếch mép lên
được.Vừa xỉa răng, mấy chàng trai quê bình luận, “Cô dâu – buồn”.

Sau hai ngày vãn khách, chị hàng xóm hỷ hả sang khoe.


Tưởng là lõm nặng, hóa ra, chỉ lõm vừa vừa, chịu được. Cũng may nhờ
tính toán chi li đến từng milimét, nên chỉ hụt mất có 3 mâm. Ba mâm,
toàn  người nhà, chen chúc với nhau là vui, nên tạm coi là đủ. Bố mẹ về
nhà, chỉ một tô mỳ là xong bữa. Nói là nói vậy, chớ còn bụng dạ nào ngồi
ăn. Hai bác mừng cho gia đình em.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments