Đại họa vì mất… nhẫn cưới

Rơi nhẫn, rơi luôn sự êm ấm

Biết mình gây tội to, vừa về đến nhà là Toàn đã vội thú nhận ngay với vợ: “Em ơi, anh làm mất nhẫn cưới rồi”.

Thu vợ anh là người rất coi trọng
những thứ mang ý nghĩa tinh thần. Từ kỷ niệm ngày hai đứa ngày trao nụ
hôn đầu đến những bông hoa, món quà nhỏ anh tặng từ thời sinh viên, cô
còn giữ, nên cái chuyện mất nhẫn cưới là một thảm họa sánh ngang với
động đất, sóng thần. Mà họ cưới nhau mới có 4 năm.

Thu cuống cuồng truy xem Toàn làm
mất ở đâu, lúc nào… với hy vọng lần ra manh mối để tìm lại. Nhưng Toàn
chỉ nhớ là chiếc nhẫn làm anh ngứa quá nên tháo ra đút vào túi quần,
trong ngày có lượn qua vài nơi, đến cuối giờ thì chẳng thấy đâu nữa.

Thu sợ quá, cứ hết mắng lại đến
khóc. Cô đã nhiều lần nói với anh rằng mất nhẫn cưới là đen lắm, nó là
điềm gở báo hiệu sự đổ vỡ  gia đình, vậy mà anh chẳng lo giữ gìn, chứng
tỏ anh chẳng coi cuộc hôn nhân này vào đâu. Cô bảo mới cưới mấy năm mà
anh có thiết gì đến vợ, chỉ biết đi làm và đi nhậu, vợ cứ một mình chăm
con nhỏ, trước lãng mạn bao nhiêu thì giờ khô cứng nhạt nhẽo bấy nhiêu…

Ngày thường Toàn đã suốt ngày bị
vợ cằn nhằn về cái sự vô trách nhiệm, nay nhân vụ mất nhẫn, anh bị tổng
sỉ vả ra trò. Thu thì quá lo lắng, bực bội nên đá thúng đụng nia, lôi
thôi thế nào làm cái ảnh cưới rơi xuống vỡ nát. “Đấy anh thấy chưa? Điềm
báo đấy!”. Nghe vợ thét lên mà Toàn cũng thấy run.

Rồi chuyện cũng nguôi đi, nhưng từ
đó về sau hễ hai vợ chồng có chuyện gì khúc mắc,  Thu lại bảo đấy là
dấu hiệu chia ly đã được báo trước bằng chuyện mất nhẫn, mà kẻ gây ra là
Toàn. Có lần Toàn điên tiết bảo nếu đằng nào cũng bỏ nhau thì thà bỏ
luôn đi cho đỡ đau tim. Thu tự ái ngút trời, bật máy tính gõ đơn ngay.
Nếu không có phụ huynh thì có khi đôi trẻ này lôi nhau ra tòa chưa biết
chừng.

Gia đình Loan  – Cường cũng nổi
sóng vì chuyện mất nhẫn cưới, chỉ khác kẻ hậu đậu làm mất là vợ. Một
buổi tối, tự nhiên Loan nhận thấy chiếc nhẫn không còn trên ngón tay
mình nữa. Cô la hoảng lên với chồng rồi bới tìm khắp nơi nhưng không
thấy, cũng chẳng biết mình mất nhẫn khi nào, làm sao mà mất.

Cường giận tím mặt. Anh bảo vợ
đừng có đóng kịch, làm gì có loại đàn bà nhẫn rơi lúc nào không biết,
hay cô tháo nhẫn ra để giả vờ làm gái chưa chồng, nên mới mất? Còn nếu
không phải thế thì việc mất nhẫn vô lý như thế chứng tỏ cô coi thường
tình cảm vợ chồng. Nhẫn cưới là vật thiêng liêng, là bảo chứng của tình
yêu và nghĩa vợ chồng, cô không giữ được đủ biết bụng dạ cô thế nào.

Tưởng mắng vài bữa là xong, không
ngờ vì chuyện đó mà Cường dày vò vợ cả năm trời. Dù Loan chả có hy vọng
gì tìm lại nhưng cứ thỉnh thoảng anh lại bắt cô cố nhớ, cố lục tìm lần
nữa, rồi lại dằn vặt vợ.  Loan stress quá, kêu lên rằng không biết ai đã
“bịa” ra cái nhẫn cưới để làm khổ cô thế này.

Mất thì… mua cái khác

Cái quan điểm mất nhẫn cưới là
điềm báo không hay phổ biến đến nỗi trên các diễn đàn online, có rất
nhiều người bày tỏ nỗi lo lắng khi lỡ làm mất, hoặc thảo luận về cách
trừng phạt bạn đời trót mắc cái lỗi này.

Thế nhưng trên thực tế, rất nhiều
người cũng từng làm mất nhẫn cưới và đến nay vẫn sống hạnh phúc. Anh
Long, 42 tuổi, kiến trúc sư, là một ví dụ: “Tôi mất nhẫn cưới 2 lần rồi.
Lần đầu tôi làm mất sau cưới 2 năm, bị vợ cằn nhằn. Chúng tôi mua cặp
nhẫn mới, mấy năm trước vợ tôi lại làm mất, thế là hòa. Giờ hai đứa chả
ai đeo nhẫn, định bụng năm sau kỷ niệm 15 năm ngày cưới sẽ mua một cặp
mới làm kỷ niệm”.

Hoài Trang, 29 tuổi, vui vẻ kể:
“Em còn mất nhẫn cưới ngay trong tuần trăng mật cơ. Ngón tay em gầy, cái
nhẫn đeo lỏng quá nhưng em không sửa vì nghĩ lấy chồng rồi kiểu gì chả
béo lên. Đến lúc tắm biển, sóng thì lớn mà em thì nhảy sóng nhiệt tình
quá, cái nhẫn bị tuột ra. Em cảm nhận được ngay lúc nó rời tay em, nhưng
hai đứa cố gắng lặn, bới cũng không thể tìm được nữa. Mới đó mà 6 năm
rồi”. 

Trang bảo, chuyện mất nhẫn cưới
đen đủi ở chỗ vợ chồng cô phải mất tiền sắm đôi khác, mà giá vàng cứ
tăng suốt nên mua lại khá tốn kém. Còn tình cảm của hai người thì vẫn
thắm thiết như xưa.

Chị Mai Linh, 38 tuổi, kể: “Mình
cũng mới mất nhẫn cưới cách đây mấy tháng. Cũng sợ lắm, lo có điềm gì,
lại lo bị chồng mắng nữa. Nhưng anh ấy chỉ tiếc vì là vật kỷ niệm. Đó là
chiếc nhẫn rẻ nhất hai đứa có thể kiếm được, mà hồi đó cũng phải vay
tiền mới đủ mua. Nhưng mình làm nó tuột ra trong khi rửa rau, rồi lỡ đổ
vào bồn cầu mất, nên đành chịu”.

Tiếc và buồn quá, chị Linh tâm sự
với mẹ chồng để nghe bà cằn nhằn một chút cho đỡ thấy tội lỗi. Không ngờ
bà bảo: “Ngày xưa tao với bố mày có nhẫn cưới đâu mà cũng sống với nhau
cả đời. Thực ra ông bà cũng cho đôi nhẫn, bảo đó là nhẫn cưới cũng
được, nhưng đẻ con ra là phải bán luôn”.  Rồi bà  mách nước: “Mẹ thấy
nhiều đôi kỷ niệm 10 năm ngày cưới là đổi nhẫn đấy. Hai đứa tháng sau
cũng 10 năm rồi, coi như đúng dịp mua nhẫn mới, thế là biến xui thành
hên”.

Nhẫn cưới hay dây trói?

Thực ra không chỉ những đôi mất
nhẫn cưới mới cãi nhau. Nhiều cặp vợ chồng hoạnh họe, căng thẳng với
nhau suốt ngày về chuyện đeo hay không đeo nhẫn cưới. Các ông chồng có
rất nhiều lý do để không thích đeo nhẫn: không quen dùng trang sức nên
thấy khó chịu, nóng, ngứa (vì dị ứng kim loại), vướng hoặc gây đau khi
tập thể thao… Dĩ nhiên, cũng có những ông chồng thích tháo nhẫn cưới khi
ra ngoài để các cô gái anh ta muốn “à ơi” không biết rằng anh đã có vợ.
Và họ chính là lý do khiến các bà vợ kiểm tra chặt chẽ chuyện đeo nhẫn
của chồng, nếu không đeo là liệt ngay vào hạng khả nghi.

Phụ nữ thì không mấy ai ngại đeo
nhẫn, nhưng ngón tay họ rất dễ vắng bóng chiếc nhẫn cưới trong một số
thời điểm. Chẳng hạn chiếc nhẫn tuột ra khi chị em giặt đồ, rửa bát; họ
nhặt lên để tạm vào đâu đó rồi chưa kịp đeo vào. Nhiều chị thích tháo
nhẫn ra ngắm nghía, xỏ thử vào ngón nọ ngón kia rồi lơ lễnh để lên bàn
phấn hay ngăn kéo. Khác với chị em, cánh mày râu không mấy so đo chuyện
vợ đeo nhẫn cưới hay không, nhưng với những ông chồng cả ghen hoặc lấy
phải vợ đẹp lại khác.

“A, cô làm ra vẻ gái son để định
lừa thằng nào phỏng?”, là câu nhiều ông chồng hoạnh vợ. “Bệnh” hơn là
câu: “Lúc vào nhà nghỉ cô tháo nhẫn ra rồi quên mất chứ gì?”.  Cái nhẫn
cưới tượng trưng cho mối gắn kết thiêng liêng giữa vợ chồng tự nhiên
biến thành cái xiềng, cái còng số 8, thành dây trói. Người bị trói không
dám “vùng vẫy” vì cái dây trói ấy đã được “thánh hóa” bằng những khái
niệm như “biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu”, làm mất hay không đeo là có
tội với tình yêu.

“Nhẫn cưới là biểu tượng của tình
yêu nhưng khi lỡ mất, bạn đem chính tình yêu của mình, tức là vợ hay
chồng mình, ra để hành hạ, sỉ vả, thì có phải là ngớ ngẩn không?”, Minh,
một phụ nữ 27 tuổi, nói. “Dĩ nhiên là tiếc và buồn, nhưng nếu vẫn vui
vẻ với nhau rồi lựa dịp khác mua cặp nhẫn mới thì tình yêu chẳng những
còn mà lại  được nhân lên. Còn cứ buộc tội nhau thì tình yêu nhạt đi là
do chính họ chứ đâu phải do điềm gở mất nhẫn”.

Chuyện đeo nhẫn hay cất đi cũng
vậy. Bản thân chiếc nhẫn không phải là tình yêu, mà  chỉ là “vật đại
diện” cho nó. Tình yêu bao giờ cũng nằm trong tim hai người, còn “vật
đại diện” thì họ có thể chọn thứ này hay thứ khác. Minh chia sẻ: “Sống
với nhau cả đời, chia sẻ cùng nhau nhiều thứ, hai vợ chồng có nhiều cái
để thể hiện và kiểm chứng tình cảm hơn là việc săm soi xem bạn đời có
đeo nhẫn hay không. Đầy người vào nhà nghỉ với bồ vẫn đường hoàng đeo
nhẫn cưới trên tay đó thôi”.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments