Đã yêu… Đang nhớ… Và sẽ quên

Đã… yêu
Đang.. nhớ.
Sẽ… quên..

Ai khi yêu cũng không cưỡng được nhớ, lúc nhớ rồi lại
tự mình mặc định cho nó là thói quen và khi thói quen được cài đặt họ
lại cho rằng ko có phần mền nào tháo được nó ra khỏi trái tim. Con người
thật phức tạp, khi yêu ko đổ lỗi, lúc đau khổ vì tình yêu lại quay sang
than trách sợi dây duyên ngắn ngủi.

Nhưng nhớ rằng, mọi cung bậc cảm xúc không tự sinh ra
và mất đi, nó chỉ do chính bản thân ta nhận lấy và làm quá lên đến mức
không thể gạt bỏ. Hạnh phúc của hôm qua, cay cay của hôm nay và đắng
chát của ngày mai là qui luật và bạn có điên không khi chấp nhận đau
theo vòng tròn qui luật lặp đi lặp lại?

Mọi cung bậc cảm xúc không tự sinh ra và mất đi, nó chỉ do chính bản thân ta nhận lấy và tự làm quá lên..


Đã… buồn.

Đang… chán
Sẽ… vui

Nắng của trời còn tắt, mưa của mây còn tạnh, con người
còn có lúc chết thì buồn và chán chẳng là cái quyền lực tối cao gì để
có thể cưỡng lại vòng tròn của đến và đi. Con người chết trong nỗi buồn
không phải do nỗi buồn đó quá lớn mà do sâu thẳm trong chính họ, họ ko
muốn buông nó ra.

Dù khá phũ phàng nhưng ta không thể phủ nhận, đằng sau
1 nỗi buồn luôn thấp thoáng 1 bóng dáng thân quen mà khi ta chưa đủ
vững vàng gạt bỏ cái con người – của – quá – khứ đó thì cái buồn nó như
cái đuôi của ta vậy, chẳng thấy nó đâu nhưng luôn bị nó đeo bám.


Đã… đến

Đang… ở
Sẽ… đi

Cuộc đời mỗi người là một mảnh đất lạ, một khu du lịch
đặc sắc với những nét riêng tư. Có người là vùng biển bởi họ ướt át,
thơ mộng nhưng cồn cào, dữ dội. Có người là vùng núi bí hiểm, cao sang
nhưng mát mẻ,bình lặng và cũng có người chỉ như một khu du lịch nhân tạo
với tất cả được thêu dệt lên nhờ miệng lưỡi và đa đoan. Cũng vì thế mà
ta phải tập cho ta cái cảm giác, hào hứng khi khách đến, nồng nhiệt khi
khách ở và vui vẻ khi khách đi.

Đừng bao giờ để cho mình bị đắm chìm trong những
chuyến ghé thăm, bởi con người mà, ai cũng có một đôi chân và đôi chân
đó sẵn sàng bỏ bạn đi bất cứ lúc nào. Vững tin – vui vẻ – mỉm cười là
cách duy nhất duy trì cuộc sống ở trạng thái bình yên.

Quá khứ là thứ đã qua…hiện tại là mối đe dọa…chỉ có cái nhìn về tương lai tươi sáng mới có thể mang về bình yên!


Đã… đau

Đang… khóc
Sẽ… cười

Khóc là trạng thái quá tải của nỗi đau và cười là sự
cạn kiệt của nước mắt. Tôi đã từng bắt mình phải cười để họ không thấy
tôi đau, bắt mình phải đùa để họ không thấy tôi yếu đuổi. Đã từng có 1
giai đoạn tôi nghĩ rằng, cách làm của mình là cách nào cao thượng, sự
lựa ấy sẽ không làm mình sống trong thương hại nhưng nay, tôi biết mình
ngu.

Yêu thương bản thân là sự yêu thương ích kỉ nhưng cái
ích kỉ đó không đi đôi với sự tàn sát chính mình. Yêu người, người đáp
ngọt ngào rồi sau sự ngọt ngào là những mũi dao dính máu của chính mình.
Và tôi lựa cho mình, nụ cười của hôm nay để đáp lại nỗi đau của hôm qua
mà người mang lại cho tôi.

Quá khứ là thứ đã qua…hiện tại là mối đe dọa…chỉ có cái nhìn về tương lai tươi sáng mới có thể mang về bình yên.


Đã là nguyên nhân.. Đang là hệ quả và Sẽ là cái cách mà ta đối đáp lại với đời.

“Xoắn” với đời chỉ có ôm vào lòng nước
mắt. Vậy sao không bắt đời “xoắn” với ta? Nhe răng và ngạo nghễ cười.
Chỉ một hành động đơn giản nhưng lại là một vũ khí tuyệt mật giúp con
người chống chọi lại tất cả.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments