Đã 3 năm tôi không biết mùi đàn bà vì quá… béo

Người ta thường nói “mất cái nọ thì được cái kia” nhưng tôi thấy người béo thiệt đơn, thiệt kép.
 
Tôi 35 tuổi, nặng 97 kg. Tôi bụ bẫm từ ngày còn bé nhưng lúc thanh
niên béo lắm cũng chỉ 80 kg là cùng. Vậy mà, từ sau khi lấy vợ, có con
được ăn cơm vợ nấu, được hưởng niềm vui hạnh phúc sau mỗi giờ đi làm về
thì tôi tăng cân nhanh chóng.
 
Có lúc đỉnh điểm, cân nặng của tôi là 107 kg. Sau nhiều cố gắng tập
luyện thể thao và bớt ăn, tôi cũng chỉ giảm được chục cân. Người ta giảm
chục cân là thay cả một dáng hình, còn với tôi 10 cân cũng chẳng đáng
là bao.
 
Từ ngày cân nặng lên quá độ, tôi luôn cảm thấy mệt mỏi và mất ngủ.
Buổi tối 1h đêm tôi mới đi ngủ nhưng 6h sáng đã dậy. Trong khi tôi ngủ
dậy làm đủ mọi việc giúp vợ con thì hai mẹ con cô ấy vẫn ngủ ngon lành.
 
Còn chuyện vợ chồng của tôi, nói ra thế này tôi cũng xấu hổ vì mình
chẳng đáng mặt giới mày râu. Đã gần 3 năm nay hai vợ chồng tôi không ngủ
chung giường. Vợ tôi ngủ với con trên giường, còn tôi nằm dưới đất.
 
Thời yêu nhau, thi thoảng chúng tôi cũng đi quá giới hạn nhưng tần
suất rất thưa và bình thường. Thuở đó, hai đứa đều nghĩ vì ăn vụng nên
chỉ làm cho qua, còn đợi khi đã về chung một mái nhà mới bắt đầu tạo ấn
tượng trong phòng the.
 
Bây giờ nghĩ lại tôi thấy ý nghĩ đó của tôi và vợ đều sai. Lúc đó, tôi
chỉ có 80 kg, tôi có thể chiều người yêu được nhiều hơn thế nữa. Nhưng
cả hai đều hy vọng sẽ được bù đắp khi làm đám cưới.
 
Tuy nhiên, trong 7 năm sống chung thì 4 năm đầu chúng tôi chỉ đạt được
điểm 4, điểm 5 so với các cặp vợ chồng khác. Mỗi lần gần vợ, tôi không
thể đi xa hơn và không tạo được những tình huống, cảm xúc hay trạng thái
để cả hai cũng thỏa mãn.
 
Vợ trẻ luôn cau có, gắt gỏng vì chồng bất lực. Một lần tôi đã mua trộm
thuốc kích dục về sử dụng để chiều vợ. Ai ngờ, tôi vừa lâm trận được
hai phút thì đã trụy vì khó thở và đau tim. Hai vợ chồng đều sợ. Vợ tôi
mặt tái mét gọi xe cấp cứu. Khi vào bệnh viện, thử máu các bác sĩ đã nói
với vợ tôi rằng tôi sử dụng thuốc gây hưng phấn nên dẫn đến trụy mạch.
May mà lần đó tôi qua khỏi.
 
Đã 3 năm nay, tôi không thể giúp vợ mình làm chuyện ấy. Không phải tôi
không yêu vợ mà thực sự tôi không có cảm giác ân ái hay muốn đụng chạm
thể xác. Vợ tôi nhiều lần cũng xuống đất nằm cùng chồng để đòi hỏi, để
làm nũng nhưng tôi đều nói câu “xin lỗi em”.
 
Hai vợ chồng tôi có đến bệnh viện khám. Các bác sĩ đều khuyên tôi
không nên dùng thuốc hỗ trợ trong chuyện ấy vì tôi quá béo, dễ mắc các
bệnh tim mạch. Khi sử dụng các loại thần dược kia, họ e tôi sẽ bị sốc.
Nhớ lại chuyện cấp cứu ngày xưa, cả hai vợ chồng đều hãi. Chỉ có biện
pháp duy nhất là tập thể dục, giảm cân.
 
Chồng bất lực quá sớm khiến cô vợ trẻ của tôi cũng đau khổ chẳng kém.
Có những lúc, tôi cảm thấy mệt, đau đầu và chuyện ấy càng khiến tôi khổ
tâm hơn.
 
Trái với tính khí “đá thúng đụng nia” của tôi, vợ tôi lại rất nhẹ
nhàng và tỏ ý thông cảm với tôi. Cô ấy nói chỉ cần anh là chỗ dựa của
hai mẹ con em là được. Cô ấy luôn động viên tôi giảm cân, tập thể dục.
Tuy nhiên, thân hình khệ nệ khiến tôi ngại di chuyển. Chuyện kia cũng
quan trọng nhưng tôi biết cô ấy không phản bội mình mà có cách của riêng
cô ấy.
 
Nhìn lại thân hình béo ú của mình, tôi thấy chán nản vô cùng nhưng ước mong giảm cân khó thành hiện thực.

 

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments