Cưới xong… mẹ chồng đòi lại vàng

Ngày
chị chuẩn bị lấy chồng, chị đã biết mẹ chồng là người rất tiết kiệm
nhưng bà lại thích sĩ diện. Nhà chồng chị vừa xây nhà nên cũng hết tiền.
Vợ chồng chị phải tự lo tất cả từ tiền sắm đồ phòng cưới, tiền chụp ảnh
cưới, thậm chí là cả trầu cau, bánh cốm, trà, hạt sen, rượu…

Mẹ chồng thì lại lo sắm các đồ đạc
trong nhà để phù hợp với ngôi nhà mới mà họ vừa mới xây. Thực sự chị
cũng cảm thấy hạnh phúc khi mọi người về nhà chồng chị, ai cũng khen nhà
đẹp.

Trong ngày cưới, mẹ chồng còn ra hàng
vàng gần nhà mượn kiềng, nhẫn, lắc để trao cho chị trước mặt tất cả mọi
người dự lễ cưới. Bạn bè ai cũng bảo chị số sướng lấy chồng được ở nhà
mới lại còn được bố mẹ cho nhiều vàng. Chị lúc đó cũng chỉ cười trừ.

Rồi lễ cưới cũng kết thúc. Chị tạm biệt
bố mẹ và bạn bè lên ô tô trở về nhà chồng. Đến tối, sau bữa cơm, mẹ
chồng bảo chị đưa lại kiềng, nhẫn, lắc để mẹ trả bác An bán vàng gần
nhà. 

Chị chỉ muốn về ở với bố mẹ đẻ (Ảnh minh họa)

Rồi lại nói tiền mừng của hai đứa, mẹ
sẽ cầm hết để chi trả bữa cỗ, tuy còn thiếu nhưng mẹ sẽ bù vào. Ý hai
đứa thế nào? Chị nghe xong mà cảm thấy lòng buồn tê tái, cứ nghĩ tiền
mừng của bạn bè thì anh chị được cầm để trang trải chi phí ai ngờ lại bị
mẹ cầm cả. Rồi đây với tiền lương ít ỏi của hai đứa thì anh chị đến khi
nào mới trả được nợ.

Sự việc lại càng đi tới khó khăn khi
một tháng sau chị phát hiện ra mình có bầu. Anh chị rất vui mừng nhưng
lại có một nỗi lo về kinh tế. Lương chị thì có 3 triệu còn chồng thì 4
triệu. Mỗi tháng cũng phải đưa mẹ chồng 3 triệu và phải trả nợ 2 triệu. 

Chị lại bị nghén và ra máu nên bác sỹ
khuyên nên ở nhà tĩnh dưỡng, nếu không sẽ ảnh hưởng tới em bé trong
bụng. Vậy là chị xin nghỉ ở nhà. Gánh nặng kinh tế đè hết lên vai chồng
chị. Sáng anh đi làm, tối về anh chạy thêm xe ôm. 

Trong suốt thời gian có bầu, chị chỉ
được ăn rau muống và đậu phụ rán. Chỉ khi nào mẹ đẻ lên thăm và nấu cháo
cá cho thì chị mới được đổi bữa. Mẹ chồng nhìn thấy cũng không hài
lòng. Tối đến vào phòng chị nói: “Mẹ
chăm sóc con, cho con ăn uống không tốt hay sao mà con phải bảo mẹ con
nấu cháo cá mang lên đây. Người ta lấy con dâu về là để hầu bố mẹ chồng,
chăm sóc chồng. Đằng này tôi có con dâu mà phải hầu nó rồi bắt cả con
trai tôi hầu”. 

Chị nghe vậy mà nước mắt cứ trào ra.
Thực sự chị không biết phải làm thế nào. Chị cảm thấy bị tổn thương ghê
gớm. Là người học hành đàng hoàng, ngoan ngoãn, xinh xắn, chị chẳng hiểu
tại sao mẹ chồng lại ghét chị đến thế. 

Chị không thể về nhà mẹ đẻ ở vì nếu
thế, bố mẹ sẽ buồn khổ lắm. Rồi thời gian cứ trôi, những câu nói của mẹ
chồng đối với chị ngày một nặng nề hơn. Nhưng có lẽ chị cũng nghe quen
dần nên cảm giác như chai lì, không khóc như xưa nữa mà chỉ buồn. 

Rồi đến ngày chị sinh con là một bé trai kháu khỉnh, bố mẹ chồng mừng ra mặt. Bố mẹ chị đến nói với bố mẹ chồng: “Xin
phép ông bà thông gia cho cháu về ở với gia đình chúng tôi 3 tháng. Bà
thông gia cũng vất vả với cháu nó suốt thời gian 9 tháng cháu nó mang
thai rồi. Thực sự chúng tôi mừng lắm, nhờ công chăm sóc của ông bà mà
cháu nó được mẹ tròn con vuông” và bố mẹ chồng cũng đồng ý. 

Chị đã ở nhà được hơn 2 tháng rồi, được
bố mẹ chăm lo, chồng chăm sóc, nhìn con lớn lên khỏe mạnh mỗi ngày. Gia
đình thì vui vẻ luôn tràn ngập tiếng cười, chị chỉ ước thời gian đừng
trôi để chị được sống trong sự yêu thương và tiếng cười tràn ngập trên
môi mỗi ngày. Giờ đã sắp hết 3 tháng, chị lại phải trở về nhà chồng, đối
diện với mẹ chồng. Chị sẽ sống tiếp ra sao đây?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments