Có lẽ nào tôi đã chọn sai?

Khi tôi ngồi viết những dòng này trời Hà Nội đang bước vào những ngày se lạnh. Tôi muốn viết ra những suy nghĩ của mình mong mọi người hãy chia sẻ và cho tôi lời khuyên.

Tôi là một cô gái năm nay 30 tuổi, theo người đời nói thì ở cái tuổi đó người ta đã có đầy đủ cả về gia đình và sự nghiệp. Còn tôi vẫn là một cô gái không có gì theo đúng nghĩa.

Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông nghiệp, có 3 anh trai và mình tôi là gái. Mọi người nói “giàu con út, khó con út”, tôi sinh ra đã không mấy khỏe mạnh, cuộc sống khó khăn giống như bao miền quê nghèo khác. Các anh tôi người học cao nhất cũng vào cấp 3 một thời gian rồi nghỉ, còn mình tôi là đứa học cao nhất như mọi người trong nhà nói.

Lý thuyết khác xa thực tế quá khiến con người ta thấy mình lạc hướng đi cho mình… (Ảnh minh họa)


Học hết phổ thông tôi không có cơ hội học cao lên tiếp mà đi làm công nhân, bên cạnh phụ gia đình tôi vẫn nuôi hy vọng học tiếp để thực hiện ước muốn của mình. Tôi hết làm may rồi lại trở thành thợ làm bánh, cuộc sống của tôi cứ thế âm thầm trôi qua, thấm thoát khi 27 tuổi tôi vẫn muốn đi học và tôi đã đỗ vào 1 trường cao đẳng.

Trong thời gian đầu đi học, có lúc tôi đã muốn bỏ học vì những mặc cảm về tuổi tác và những chuyện bàn tán xung quanh mình về rất nhiều giả thiết cho tôi, rồi cả sự lựa chọn giữa việc lo cơm áo gạo tiền cho bản thân mình… Nhưng rồi tôi cũng vượt qua, sau 3 năm học với chuyên ngành mình lựa chọn tôi ra trường. Tôi  đã mong rằng mình sẽ có cơ hội được làm việc và cống hiến, nhưng không thể có, bởi vì những gì chúng tôi học được lại là ngành mà ở Việt Nam chưa phát triển. Chật vật với tấm bằng cao đẳng trong tay, đi xin làm công nhân cũng không được nhận vì “ở đây không nhận bằng cao đẳng”. Có lúc nghĩ lại tôi tự hỏi: “Liệu mình đã sai khi lựa chọn con đường đi cho mình?”.

Còn chuyện tình cảm, 30 tuổi tôi chưa biết mối tình đầu là thế nào và chuyện hẹn hò nam nữ ra sao. Tôi chưa nhận lời yêu của 1 người con trai nào, không phải tôi có vấn đề gì, mà hoàn cảnh khó khăn khiến tôi không dám nghĩ tới chuyện gia đình. Người ta nói yêu nhau không phải vì giàu nghèo nhưng tôi không dám tin vào tương lai của mình.

Giờ đây tôi trở thành 1 con số 0 tròn trịa, có lúc tôi muốn mình không còn trên đời này nữa, tôi đã rất bi quan, chán nản, muốn sống buông thả nhưng lương tâm mình không cho phép làm điều đó. Tôi hiểu hơn ai hết những gì mình phải làm và nên làm.

Nhưng buồn lắm, cái cảm giác muốn làm việc, cống hiến cho xã hội nhưng lại bị từ chối và không công nhận… nhìn ra xã hội tôi hiểu còn rất nhiều người còn khó khăn và khổ cực hơn mình mà họ vẫn sống tốt và vươn lên, còn tôi lại trở nên mất dần nghị lực sống.

Đọc sách nhiều, học triết lý của những vị tiền bối mà vẫn như vậy tôi thấy hổ thẹn, nhưng lý thuyết khác xa thực tế quá khiến con người ta thấy mình lạc hướng đi cho mình. Có lúc tôi khóc cho mình, thương cho những gì mình đã cố gắng. Cuộc sống là sự cố gắng, bền bỉ cả đời.

Hàng đêm tôi đã khóc cho mình và hỏi có ai hiểu cho tôi. Có lẽ nào tôi đã sai khi chọn lựa con đường đi cho mình?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments