Cô dâu không mặc áo cưới

“Em
à, hôm nay nhớ về sớm và đừng đi chợ”. Thấy dòng tin nhắn của chồng
hiện lên cùng với mặt cười bí hiểm, tôi hơi ngỡ ngàng. Thường thì anh
chỉ gọi điện, sao hôm nay anh lại nhắn tin.

Có chuyện gì đây mà ông chồng cù lần,
hiền như đất của tôi lại trở nên lãng mạn thế này nhỉ? Thu xếp xong công
việc, tôi trở về nhà với một tâm trạng háo hức, tò mò. Thật bất ngờ anh
đã ngồi chờ sẵn, áo quần chỉnh tề, miệng cười tươi như hoa. Chưa kịp
cho tôi định thần, anh bảo:

Em vào cất đồ đi, hôm nay anh sẽ đưa em đi chơi. Chúng ta sẽ không ăn cơm ở nhà. Lên xe nào.

Thấy anh háo hức ra mặt, tôi cũng hùa theo mà không biết anh đang định
làm gì. Sau một vòng ngắm quanh thành phố, anh đưa tôi vào một nhà hàng
bên cạnh bờ sông. Mọi thứ như đã được sắp đặt từ trước. Thấy tôi cứ tròn
mắt ngạc nhiên, anh cười bảo:

– Em còn nhớ hôm nay là ngày gì không?

Nghe anh hỏi tôi ngớ ra. Ngày gì nhỉ? Hôm nay là ngày mồng mấy, tháng mấy? Anh đừng có mà vớ vẩn. Anh ôm lấy bờ vai tôi.

Em không nhớ ra cũng phải. Nhưng đối với anh, bao nhiêu năm qua,
từ trong sâu thẳm, anh vẫn luôn đau đáu trong lòng. Vào ngày này cách
đây 18 năm, có người con gái nhỏ nhắn mảnh mai, tự nguyện theo anh về
nhà. Chấp nhận làm vợ anh, làm mẹ của cách con anh, không một lời oán
thán, trách móc.

Tôi quay lại, ánh mắt anh ngân ngấn nước. Tôi vừa bất ngờ, vừa xúc động,
nước mắt cứ trào ra. Ngày tôi tốt nghiệp ra trường, được phân công về
dạy ở trường huyện. Trong một lần nhà trường và đơn vị anh giao lưu, ký
kết bảo vệ môi trường, tôi đã gặp anh.

Cô dâu không mặc áo cưới - 1
Tôi quay lại, ánh mắt anh ngân ngấn nước. Tôi vừa bất ngờ, vừa xúc động, nước mắt cứ trào ra. (ảnh minh họa)

Một người đàn ông có nước da bánh mật,
gương mặt vuông chữ điền, tính tình ít nói, hiền lành chất phác. Sau một
thời gian, chúng tôi yêu nhau. Những lúc bên nhau, anh kể cho tôi nghe
về cuộc sống, gia đình, bố mẹ và những ước mơ hoài bão của mình. Gia
đình anh nghèo, nghèo lắm. Bố anh mất khi anh đang học cấp ba.

Dù điều kiện rất khó khăn nhưng anh đã thi vào trường trung cấp lâm
nghiệp và sau đó xin vào lâm trường này công tác được 2 năm. Điều làm
anh trăn trở nhất là làm sao để thay đổi cuộc sống, nuôi dưỡng mẹ già.

Khi biết tôi yêu anh, bố mẹ tôi phản đối kịch liệt vì điều kiện xa xôi,
cách trở. Nhưng bất chấp tất cả, tình yêu đã chiến thắng. Ngày tôi theo
anh về nhà, dù trí tưởng tượng có phong phú đến đâu, dù đã được nghe anh
kể, tôi vẫn không thể hình dung nổi ngôi nhà mẹ anh đang ở.

Mang tiếng là đám cưới nhưng chúng tôi chỉ làm mâm cơm mời họ hàng thân
thích bằng số tiền anh tiết kiệm được. Đêm đó, nằm trên chiếc giường tre
ọp ẹp, trong ngôi nhà thông thốc gió, nước mắt tôi cứ chảy dài. Tôi
không thất vọng vì gia đình anh nghèo, không ân hận hay oán trách số
phận, không thấy tủi thân vì cô dâu không được mặc áo cưới, không trang điểm, không có nhẫn hay quà cưới.

Tôi chỉ thấy thương anh vô cùng. Sau đó không lâu, chúng tôi đưa mẹ về sống chung trong khu tập thể.

Anh quyết định nhận khoán gần 20 héc ta đất rừng để trồng keo, tràm.
Những tháng ngày đầu tiên chinh phục đất rừng vất vả, cực nhọc không kể
hết. Nhưng bằng tình yêu, nghị lực và kiến thức tích lũy được, anh dồn
hết sức lực, thời gian cho việc trồng và chăm sóc rừng tràm.

Trời không phụ công người, sau mấy năm chăm sóc, tốn biết bao công sức,
thời gian, chúng tôi đã có một khoản tiền khá lớn từ việc bán gỗ. Anh
tiếp tục đầu tư và nhận thêm đất rừng để trồng cao su, các loại cây công
nghiệp khác. Anh trở thành một ông chủ giàu nhờ có nguồn thu nhập chính
đáng từ rừng.

Chúng tôi đã có mọi thứ. Cuộc sống đầy đủ, sung túc hơn nhiều. Các con
đều lớn khôn, khỏe mạnh, học hành chăm chỉ. Ngoài những lúc bận rộn vì
công việc, anh luôn dành thời gian cho vợ con.

Nhất là biết dành cho vợ những giây phút lãng mạn, êm đềm của tình yêu,
những điều khi còn trẻ, vì điều kiện anh đã không thể thực hiện được. Dù
tôi chưa bao giờ đòi hỏi sự bù đắp.

Ngẫm lại, hôn nhân hạnh phúc bền chặt đâu cần phải bắt đầu từ một đám
cưới rình rang, tiền bạc rủng rẻng. Điều quan trọng chính là nền tảng
tình yêu chân thành, chung thủy và trách nhiệm của mỗi người đối với sự
lựa chọn của chính mình.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments