Chồng tôi thẳng thắn thừa nhận có bồ

Anh nói, anh đã chán ngấy người vợ ngày
ngày chỉ biết đến chuyện cơm nước, rồi gọi điện hỏi chồng lương tháng
đâu hay cấm anh đi về muộn, phải về ăn cơm đúng giờ.

Không những thế, mới có 2 năm cưới nhau về, tôi từ một cô gái xinh đẹp,
dịu dàng đã trở thành một người đàn bà lôi thôi, lếch thếch. Nếu ngày
trước tôi là người chỉn chu trong cách ăn mặc, rất có cá tính thì bây
giờ, tôi trở nên khô cằn, xuề xòa hơn bao giờ hết. Đó là theo lời nhận
xét của anh. Còn bản thân, tôi thấy mình thật bình thường, vẫn vậy, chỉ
khác chút xíu. Có thể, gánh nặng gia đình, mải mê chăm lo cho gia đình
mà tôi đã vô tình quên mất việc tự chăm sóc bản thân mình. Và thế đấy,
hậu quả là thế…  Quần áo cũng chẳng được là luột nghiêm chỉnh. Người đàn
bà như tôi, chồng nào chẳng chán, tôi đã nghĩ như vậy.

Những ngày gần đây, tôi phát hiện ra chồng thường xuyên có biểu hiện lạ,
giống như việc chải chuốt nhiều hơn, ăn mặc chỉn chu hơn, chịu khó mua
sắm quần áo (việc trước giờ anh chưa từng làm). Thế nên tôi sinh nghi.
Tôi lờ mờ nhận ra điều gì đó, và có ý tra hỏi. Vậy mà chồng không ngần
ngại, gật đầu ngay lập tức khiến tôi hết sức choáng: “Đúng, anh đã có
bồ. Cô ấy là người phụ nữ xinh đẹp, dịu
dàng, gọn gàng và rất biết quan tâm, chiều chuộng anh. Anh cũng cảm thấy
rất vui khi bên cạnh cô ấy. Em nghĩ sao?”

Chồng tôi thẳng thắn thừa nhận có bồ - 1
Những ngày gần đây, tôi phát hiện ra chồng thường xuyên có biểu hiện lạ, giống như việc chải chuốt nhiều hơn. (ảnh minh họa)

Nghĩ sao được nữa ngoài cái gọi là bàng
hoàng, thất vọng dù đã có chút chuẩn bị tinh thần. Thì ra, cái sự chăm
chỉ, chịu khó, cần mẫn quên mình vì chồng vì con của tôi lại khiến anh
chướng tai gai mắt. Anh muốn một người phụ nữ vừa đảm đang việc nhà, vừa
biết chỉn chu hình thức khi đi bên cạnh anh, để anh được tự hào. Không
sao cả, điều ấy tôi làm được, chỉ có điều bao lâu nay tôi đã bỏ quên.


Chồng tôi nói: “Anh không muốn nằm bên cạnh một người vợ chỉ biết lăn ra
ngủ và đáp ứng khi chồng cần. Anh muốn một người phụ nữ quyến rũ khi
trên giường, biết chiều chồng theo đúng nghĩa một người vợ. Biết lãng
mạn vi vu những ngày cuối tuần, biết tạo cho chồng những cảm giác yêu
như ngày trai trẻ”. Tôi nói, thứ anh cần quá nhiều, anh đòi hỏi quá cơ ở
tôi. Nếu anh không phải trăm nghìn công việc gia đình, lo cho con nhỏ,
anh đã không bỏ quên bản thân như thế!

Khổ nỗi, anh vừa muốn có tiền, vừa muốn được ăn no, được nghe những câu
nói ngọt ngào, êm tai một chút. Thế nên anh chọn bồ. Cô ấy sống dựa vào
anh, nhờ anh để xinh đẹp. Anh không dám đảm bảo với tôi rằng, cô ấy chưa
bao giờ ngửa tay ra cầm tiền của anh. Tất nhiên, trả tiền rồi, mua quà
sang trọng rồi, cô ấy phải đền đáp anh. Và đền đáp cũng phải khiến đối
phương thỏa mãn. Rồi những lời nói êm tai, ngọt ngào cô ấy cũng dễ dàng
tuôn ra dù là giả tạo, chỉ cần anh vui là đủ. Còn vợ anh, không sống như
thế được. Vợ anh còn phải đi chợ, nấu cơm, chăm con.

Không sao cả, anh cứ đi, cứ vi vu với cô bồ của anh. Nếu thích ly hôn,
tôi sẵn sàng kí. Một khi tình cảm đã nhạt, không nên níu kéo làm gì. Đẹp
ư, quyến rũ ư, tôi có thể làm được, nhưng tôi đâu cần vì tôi nghĩ, có
anh là đủ. Nào ngờ, anh buông tay. Tôi chấp nhận sự thật phũ phàng này
dù có chút đau đớn. Chỉ sợ, đi rồi anh lại muốn quay về mà thôi… Khi ấy,
chấp nhận được hay không, tôi phải suy nghĩ thật nhiều…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments