Chồng móc ví ném tiền “bố thí” vào mặt vợ

Trong các chị em
gái, tôi có may mắn lấy được chồng giàu. Vậy là từ một cô thôn nữ vốn
chỉ “buôn thúng bán mẹt”, tôi nghiễm nhiên trở thành bà hoàng và gia
nhập vào tầng lớp thượng lưu. 

Tôi được nhiều
người thân và bạn bè săn đón hơn vì sự giàu có đó. Nhưng không mấy ai
hiểu nỗi khốn khổ của người phụ nữ bị lệ thuộc kinh tế vào chồng. Và cả
nỗi cô đơn khi sống trong ngôi nhà không có bất cứ thứ gì do tay mình
làm ra.

Trong đời sống vợ
chồng, có một cánh cửa mà tôi chẳng bao giờ có thể chạm vào đó là tài
sản gia đình. Tuy rất yêu thương vợ nhưng tôn chỉ của chồng tôi là “đồng
tiền phải đi liền khúc ruột”. 

Đã là phụ nữ,
không ai không muốn làm người nắm “tay hòm chìa khóa” trong gia. Nhưng
dù đã có với nhau hai mặt con và hiểu rõ tâm tính nhau, chồng tôi chẳng
bao giờ cho tôi cái đặc quyền đó cả.

 

Kiếm được bao
nhiêu tiền, anh cất hết vào ngân hàng. Hàng tháng anh chỉ đưa cho tôi
đúng khoản cần chi tiêu trong gia đình. Do đó, nếu có khoản nào phát
sinh tôi đều phải ngửa tay xin anh. Làm vợ trong một ngôi nhà chẳng khác
gì tòa lâu đài mà ngoài tiền chợ, tiền điện nước, học phí cho con, tôi
không có đồng nào dư dả trên thực tế. 

Mang tiếng có
chồng giàu mà tôi nào có đền đáp được gì cho bố mẹ ruột. Lắm khi muốn về
thăm nhà nhưng sợ bắt gặp những đôi mắt mong chờ chút quà gì đó đặc
biệt từ họ nên tôi đành cun cút ở nhà. 

Xuất thân từ gia
đình nghèo khó, hơn ai hết tôi hiểu được tâm lý người thân mình. Tuy
không tham vọng gì nhưng họ luôn mong muốn có được chút quà từ con gái.
Đôi khi chỉ là chút tiền tiêu vặt hay gói bánh kẹo cũng khiến họ cảm
thấy thỏa mãn được niềm hãnh diện có con gái lấy chồng giàu sang.

Tâm sự tỉ tê với
chồng, anh nhăn nhó biện minh như vậy sẽ tạo cho bên ngoại thói quen vòi
vĩnh. Tôi nghe mà tự ái vì nào có ai đòi hỏi gì. Chẳng là tôi muốn có
chút gì đó để báo đáp công ơn cho ba mẹ mình.

Đối xử với bên
nhà ngoại là thế mà mỗi lần về nhà nội, ngoài các khoản tiền biếu vài
triệu đồng, chồng tôi đều mua nào sâm Hàn Quốc, yến sào Nha Trang cho bố
mẹ mình. Tôi nhìn mà tủi thân chảy nước mắt. Giá như anh cũng cho ba mẹ
tôi dù chỉ một hai trăm ngàn, các cụ sẽ hạnh phúc lắm.

Sợ uy chồng và
biết mình bị lệ thuộc hoàn toàn vào chồng, tôi chưa một lần dám mở miệng
tị nạnh so sánh mẹ anh mẹ tôi nhưng trong lòng vẫn ấm ức.

Ba mẹ chồng tôi
tốt tính nhưng luôn mặc định nhà tôi cực khổ nên hay xem thường và đối
xử với thông gia chẳng khác gì ăn mày. Mỗi lần tôi sang thăm, mẹ chồng
tôi thường nhặt nhạnh áo quần nhàu cũ và thực phẩm hết hạn trong nhà để
bảo tôi mang về bên ngoại. Bà còn không quên kèm theo câu nói quen thuộc
“Gả con cho nhà giàu cũng chỉ mong được thế này đây”.

Người ta nói của
cho không bằng cách cho. Cái giọng điệu trịch thượng ban ơn muôn thuở
của bố mẹ chồng luôn khiến tôi đắng lòng. Cầm những hộp sữa quá đát,
những rau củ quả đông lạnh đang nhầy nhụa trong tay, tôi thương bố mẹ
quá. 

Nhà tôi tuy nghèo
nhưng cũng không đến nỗi tận cùng xã hội. Ba mẹ tôi vẫn được ăn ngon
mặc ấm. Các anh chị tôi đều đi làm chăm lo đầy đủ cho con cháu trong
nhà. Hơn nữa mỗi chúng tôi đều có lòng tự trọng của mình. Vậy mà vẫn bị
nhà chồng khinh rẻ.

Bởi có chồng
giàu, tôi trở thành niềm tự hào của các anh chị em. Họ xem tôi như chỗ
dựa vững chắc về cả tinh thần lẫn vật chất. Chính điều đó khiến tôi trở
nên khốn khổ và đáng ghét.

Trong mỗi dịp
đóng góp giỗ của gia đình, vô hình chung mọi người đều hướng về tôi như
một mạnh thường quân. Tôi nghĩ đó cũng là một lẽ tự nhiên, bởi nhìn vào
áo quần sang trọng, vào căn nhà tôi ở, vào vẻ quý phái của chồng con
tôi, không ai có thể nghĩ được rằng tôi chỉ là một kẻ vô sản. 

Không dám đòi hỏi
gì ở chồng, tôi chỉ có thể tâm sự rất thật rằng tôi không có nhiều tiền
để đóng góp như chị em vẫn nghĩ. Nhưng đau đớn thay, chẳng một ai tin
vào điều đó. Để cuối cùng, tôi biến thành kẻ bội bạc, mới giàu có đã
quên người thân và chỉ biết khư khư ôm của nả. Tôi rất buồn nhưng không
thanh minh được.

Cùng đường, tôi
lại nhỏ to xin xỏ chồng. Với giọng điệu quen thuộc, anh mắng tôi “Vẽ
đường cho hươu chạy, muốn khuân hết của nhà chồng à?”.

Không chịu đựng
được cảnh phụ thuộc, tôi khăng khăng đòi được đi làm việc. Chồng tôi
cười khẩy nửa đùa nửa thật “Sướng quá rửng mỡ, ở nhà cao cửa rộng không
muốn lại muốn quay về kiếp bưng bê”. Thấy tôi tỏ vẻ cương quyết, anh
mắng mỏ rồi dọa “Đừng làm những trò lao động chân tay mất sĩ diện nhà
chồng”. Tôi sợ chồng và cũng thấy điều anh nói có lý nên không dám cãi lời.

Mới đây, lần đầu
tiên trong đời, sau nhiều ngày đắn đo, ba mẹ ruột tôi mở lời xin chúng
tôi 4 triệu để thêm vào mua mảnh đất sau này làm nơi chôn cất hai cụ.
Tôi biết số tiền này là quá lớn nên suy nghĩ rất nhiều mới dám nói với
chồng.

Như tôi dự
đoán, chồng tôi phật lòng và buông lời xem thường bố mẹ vợ. Cảm giác bị
xúc phạm cộng với nỗi bức xúc bấy lâu nay, tôi lao vào mắng trả anh bằng
những lời lẽ nặng nề. Tôi vừa gào khóc vừa nói hết nỗi khổ của mình bấy
lâu nay. 

 

Có lẽ lúc đấy anh
đã bị bất ngờ. Khi cuộc cãi vã lên đến cao trào, anh móc ví đếm đủ 4
triệu rồi ném thẳng vào mặt tôi với vẻ bố thí. Trước lúc bỏ đi anh không
quên vung tay tát tôi một cái nảy lửa rồi chửi thề “Một lũ ăn bám”.

Cuối cùng, cái
suy nghĩ bấy lâu nay được che giấu sau những hành động coi thường tôi,
coi thường nhà vợ cũng được chính miệng anh thốt ra. Tôi nhớ đến những
lời hứa hẹn ngọt ngào và thái độ thành kính chân tình của anh trước ba
mẹ tôi trước đây mà thấy mọi thứ sụp đổ. Đằng sau ánh hào quang của sự
giàu có, những con người đạo mạo kia chỉ là một sự ích kỷ đến ngạt thở.

Hôm nay, kẻ ăn
bám là tôi đây viết ra những lời tâm sự này để nhắn nhủ đến các bạn gái
trẻ rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, nếu có khả năng hãy tự tạo cho mình
những điều kiện để được độc lập về kinh tế phần nào đó với chồng mình.
Đấy cũng chính là một trong những chìa khóa nắm giữ lòng tự trọng và
hạnh phúc gia đình. Còn tôi, tôi là một kẻ ăn bám chính hiệu và chẳng có
lối thoát.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments