Chồng cờ bạc, đổ tại vợ không kiếm ra tiền

“Vì thiếu tiền, vì cô không đi làm nên tôi mời cờ bạc”, lời chồng tôi nói như con dao cứa vào tim, vào lòng tự trọng của tôi. Kết hôn 4 năm, vợ chồng tôi được bố mẹ hai bên mở cho một cửa hàng, việc kinh doanh khá thuận lợi vì cửa hàng rất đông khách. Cho tới khi tôi sinh em bé, con nhỏ và sức khỏe yếu nên tôi giao toàn bộ việc trông coi cửa hàng cho chồng để trông con. Nào ngờ, chính lúc ấy chồng tôi bắt đầu cờ bạc.

 

Con được 2 tháng, tôi đã phải lên Hà Nội bán hàng trở lại. Nhưng khi ấy, cửa hàng chỉ còn lại một nửa vốn vì chồng tôi thua đã rút hết vốn trả nợ. Kinh doanh mà hàng lúc nào cũng thiếu, rồi hai tháng bị bỏ bê nên cửa hàng của tôi mất khách. Tôi cố gắng cứu vãn cửa hàng của mình nhưng không được. Cuối cùng, vợ chồng tôi tay trắng, không còn gì.

 

co-bac-1376272297_600x0.jpg

Ảnh minh họa: Mujer.

Hai bên gia đình động viên, bảo quên hết đi, làm lại từ đầu. Mọi người khuyên tôi cố gắng động viên anh, để anh bỏ hẳn cờ bạc. Tôi cũng cố gắng ngày ngày động viên chồng. Tôi biết, chỉ cần anh bỏ cờ bạc là chúng tôi có thể làm lại. Chồng tôi cũng hứa không bao giờ cờ bạc. Anh tìm được việc lái xe, thu nhập cũng được 10 triệu đồng một tháng.

 

Vợ chồng tôi ở với ông bà ngoại nên không tốn kém gì, toàn bộ tiền lương của chồng, chúng tôi dành trả nợ. Mặc dù trước đây cuộc sống của tôi rất sung túc và đầy đủ, nhưng tôi không than phiền gì, không thấy buồn khi không được đi ăn nhà hàng, mua sắm… Tôi học cách sống tiết kiệm và luôn động viên chồng.

 

Vì con nhỏ nên tôi chưa tìm được việc làm. Mặc dù vậy, mẹ con tôi chi tiêu, ăn uống hoàn toàn được bà ngoại và các anh chị tôi bao bọc. Chính chồng tôi cũng luôn động viên là tôi ở nhà chăm con, từ từ rồi đi làm. Anh nói, anh cố gắng đi làm lại, anh đủ sức nuôi mẹ con tôi. Nhưng mới được 2 tháng, tôi lại phát hiện chồng mình cờ bạc.

 

Khi tôi hỏi thì anh chối cãi, đến khi có bằng chứng rõ ràng thì hai vợ chồng cãi nhau. Và anh nói, cờ bạc vì thiếu thốn, vì tôi không đi làm, mọi gánh nặng anh phải gánh. Tôi thực sự tức giận. Bao tháng qua, tôi đã tin tưởng, động viên anh. Bao nhiêu ngày qua, tôi không than trách anh, nhưng hôm nay tôi đã tức giận mà đòi ly hôn. Vì ai mà tôi mất hết tất cả? Vì ai mà tôi và con phải sống cuộc sống thiếu thốn? Anh đi làm chưa từng cho mẹ con tôi được cái gì, vậy mà có thể nói với tôi như vậy sao?

 

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments