Chết điếng vì câu hỏi của chồng đêm tân hôn

Chị
không nghĩ sự thành thật đôi khi lại là điểm trừ trong thang điểm hạnh
phúc. Trước ngày chị chính thức nhận lời cầu hôn của Nhân, Hải khuyên
chị: Đừng nói với Nhân về mối tình đầu.

Hải biết chị thích chọn những con đường thẳng. Hải
sợ rằng chị sẽ không giấu giếm chuyện đã trao đời con gái cho một thần
tượng thời sinh viên. Sau này tự chị rời xa thần tượng khi nhận ra mình
đã tôn thờ nhầm người. Chị không hối tiếc, cũng không ân hận vì quyết
định của mình. Yêu, hiến dâng hết mình. Không yêu nữa thì tự giải phóng
cho nhau. Không ai phải nợ nần gì ai.

Nỗi lo lắng của Hải đã thành hiện thực. Chị giở
lại từng trang quá khứ cho Nhân xem. Chị biết đi đường vòng, nhưng chị
thích chọn đường thẳng. Hoặc là mất Nhân. Hoặc là có Nhân, và được sống
thanh thản vì không phải giấu giếm điều gì.
 

Thành thật không phải là một điều tốt?

Trong bóng tối, chị không nhìn thấy sắc mặt Nhân
thay đổi như thế nào. Chỉ cảm nhận bàn tay nóng ấm của anh như lạnh
toát đi, nửa muốn cầm tay chị nửa muốn buông ra bỏ chạy. Tim chị như
ngừng đập. Chị giống như kẻ tội đồ chờ đợi lời phán xử cuối cùng của
quan tòa. Vị quan tòa mà chị hết lòng yêu thương chẳng nói được một lời
nào. Anh lặng lẽ đưa chị về sớm hơn bình thường. Anh bỏ bẵng việc đón
đưa, thăm hỏi chị một tuần liền. Chị khóc sưng cả mắt. Hải hỏi: Hối hận
vì sự thành thật rồi à? “Không! Chỉ tiếc là không tìm thấy người đàn
ông đủ bao dung!”, chị thở dài.

Đúng lúc chị bắt đầu nghĩ về Nhân như một quá khứ
gần thì Nhân nhắn tin. Nếu em đồng ý lấy anh thì tháng sau mình cưới
nhau!  Cái thời gian gấp gáp ngoài sức tưởng tượng khiến cho chị và cả
gia đình không kịp thở nữa. Nhân đã cho chị cơ hội được hưởng hạnh phúc
trên con đường thẳng tắp mà chị chọn lựa. Chị tin là mình đủ phẩm hạnh
để bù đắp cho Nhân.

Giờ ngồi viết lá đơn ly hôn, chị cũng không hiểu
là mình đã sai ở điểm nào nữa. Nhân chọn chị làm vợ, nghĩa là quá khứ
của chị được tha bổng. Nhưng quá khứ giống như một bóng ma ám ảnh trong
trái tim yêu thương và ghen tuông của Nhân. Ngay trong đêm tân hôn,
Nhân đã khiến chị sững sờ với câu hỏi: Anh có hơn thằng cha kia không?
Chị úp mặt vào gối, giả vờ ngủ. Nhân vùng dậy, đốt thuốc, uống rượu cho
đến sáng. Con đường thẳng của chị bắt đầu hình thành những lỗ thủng.

 Sáng nào Nhân cũng hôn vợ trước lúc đi làm. Trưa
nhắn tin, gọi điện hỏi han. Khiếp, vợ chồng son có khác!”, đồng nghiệp
nhìn chị ghen tị. Đêm xuống, Nhân thành người khác hẳn. Dường như anh
lấy chị chỉ để hành hạ cho bõ vết thương lòng trong anh. Anh luôn dồn
chị vào một câu hỏi khó có thể trả lời. Chị bảo chị chỉ biết có hiện
tại. Chị là vợ của anh, đừng bắt chị phải liên tưởng đến người mà chị
đã chối bỏ. Em thành thật lắm cơ mà! Chẳng lẽ em có thể quên cảm giác
của người đầu tiên bước vào đời mình?  Nhân không buông tha. Đến một
ngày, uất quá, chị hét vào mặt Nhân: “Anh có sẵn lòng nghe sự thật
không? Thằng cha kia là một thằng đểu. Còn anh là thằng hèn!  Chị giật
ly rượu trong tay Nhân, nhằm thẳng lên ảnh cưới. Ly rượu vỡ tan. Rượu
nhòe nhoẹt trong  ảnh như nước mắt.

Hải ngồi nhìn chị khóc, thở dài: “Lâu nay cứ tưởng
mày đã gặp được một người bao dung. Ngày mai chị và Nhân ra tòa. Nhân
không muốn mất chị, nhưng chị biết anh không đủ mạnh để gạt bỏ quá khứ.
Nếu không thể giải thoát khỏi quá khứ thì tốt nhất là chị tìm cách giải
thoát cho anh. Nhân thểu não: “Làm sao anh sống được nếu thiếu em?. Chị
cười buồn: “Kiếp sau, em sẽ cố gắng gìn giữ đời con gái để đến với anh
một cách trọn vẹn. Hoặc sẽ cố gắng bớt thành  thật đi để không làm tổn
thương anh. Không có em và cái quá khứ đáng nguyền rủa kia, anh vẫn là
anh thôi. Còn em, em không sống được với lòng bao dung nửa vời”.

Sự thành thật đã mang hạnh phúc ra ngoài tầm với của chị.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments