Chán vợ vì tội “buôn chuyện”… phòng the

Anh Duy, chị Hạnh mới cưới chưa đầy năm, vẫn còn là vợ chồng son nên ngày nào anh chị cũng tíu tít cùng đi làm, tối cùng nấu nướng và cùng đi thể dục. Mọi người khen anh chị nhanh nhảu mồm miệng, mới chuyển về khu phố này được mấy tháng nhưng rất hòa đồng và dễ gần. Anh Duy rất tự hào mỗi lần được nghe hàng xóm khen vợ mình vừa có duyên lại thân thiện với láng giềng. Nhưng chỉ sau một chuyến đi công tác về, anh đã tá hỏa về tài “buôn chuyện” của vợ. Một buổi chiều chủ nhật ngồi uống bia cùng mấy anh em trong khu phố, anh Duy ngơ ngác khi thấy các anh khác ra chiều thông cảm lắm. Một anh vỗ vai: “Chỗ anh em, anh nói thật, chú làm gì thì làm cũng phải bớt công bớt việc mà lo tẩm bổ cơ thể, dưỡng sức mà… ấy chứ. Ai lại cả tuần mới được “một lần” thế là không được. Vẫn còn trai tráng chứ đã già gì cho cam…”.
 
Mấy “chiến hữu” tiếp tục rủ rỉ: “Bọn anh biết hết cả rồi, có chuyện gì mà vợ chú chẳng buôn với các “mẹ sề” nhà anh. Nghe nói dạo này phong độ của chú xuống lắm vì bận lu bù à?”. Thấy mặt anh Duy đỏ dần lên và lúng túng chẳng biết nói sao mọi người mới thôi không trêu nữa. Vừa ngượng với anh em, vừa giận vợ “buôn” chuyện gì không “buôn” lại đi “buôn” cả chuyện tế nhị này cho cả “huyện” biết bao giờ.


 
Từ hôm đó, thỉnh thoảng anh lại nghe mây chị gần nhà trêu đùa: “Hôm qua hai vợ chồng đi ngủ sớm thế?” hay “sao hôm nay chỉ cho chồng ăn thế này thôi à? Phải bồi dưỡng anh ấy vì tương lại cả hai chứ”… Tự nhiên anh Duy chẳng còn cảm thấy vợ mình có duyên tẹo nào, thậm chí vô duyên thì đúng hơn. Dù biết vợ chỉ là vui chuyện chứ không có ý gì nhưng anh cảm thấy khó chịu và chẳng còn cảm thấy có hứng thú “giao ban” với vợ, có lần vừa “vào cuộc”, nhớ lại lời mấy “chiến hữu” nói, anh lại “đầu hàng vô điều kiện”. Vợ anh lại được dịp bắt bẻ, hạnh họe rồi hờn dỗi nọ kia vì cho rằng anh không còn yêu vợ nữa. Nhưng không hiểu sao cứ mỗi lần muốn nói vợ đừng đem “chuyện vợ chồng” đi kể nữa thì anh lại không làm được.
 
Cùng cảnh ngộ với anh Duy là anh Thắng. Vợ chồng anh lấy nhau đã được gần chục năm, có hai cô con gái xinh xắn và vô cùng dễ thương. Gia đình anh Thắng luôn rộn ràng tiếng cười vì cả vợ cả chồng đều là người vui tính. Anh Thắng không chê vợ điểm nào, duy chỉ có điều anh luôn phải nhắc nhở vợ, đó là: không nên chuyện gì nhà mình cũng đem ra kể với bạn bè, từ chuyện nhà cửa đến chuyện con cái, chuyện ăn uống, thậm chí cả chuyện… khó nói.

Có lần vừa bước chân vào đến cửa Thắng đã giật mình khi nghe thấy tiếng mấy cô bạn của vợ lảnh lót:“Ông xã nhà cậu nhìn gầy gầy vậy mà khỏe gớm nhỉ, lấy nhau gần chục năm rồi mà vẫn được 30 phút cơ đấy”. Tình thế lưỡng nan, đi ra cũng dở mà đi vào ngay cũng ngại, anh đành đứng ngoài mở cổng thật to ra hiệu mình đã về để câu chuyện trong nhà dừng lại. Nhưng khi vào nhà, bắt gặp ánh mắt của mấy cô bạn của vợ anh vẫn cảm thấy xấu hổ và ngại ngùng.

Có nhắc vợ thì chị Thùy, vợ anh chống chế: em chỉ nói chuyện với bạn thân chứ có phải với ai cũng nói đâu. Với lại chúng nó cũng có chồng con cả rồi thì việc gì phải ngại.

Đỉnh điểm là một lần về quê, mẹ anh nhìn con trai cười tủm tỉm rồi thì thầm: “Chẳng uổng công mẹ chăm sóc con trai mẹ từ nhỏ, “phong độ” đến tận bây giờ, vợ con tự hào về con lắm đấy”. Đến nước này thì anh chẳng còn biết giấu mặt vào đâu được nữa. Anh lẩm bẩm: “Đến phải cấm tiệt “chuyện ấy” cho vợ khỏi có cái mà mang đi “khoe” mất thôi”.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments