Cay đắng: Trẻ, đẹp mà thua phụ nữ trung niên

Tôi cay đắng nhận ra mình không bằng một phụ nữ trung niên. (Ảnh minh họa)

3 năm, đó không là thời gian ngắn để quên, cũng không là thời gian dài để nhớ nhưng nó có thể là khoảng thời gian để thay đổi một đời người. Tôi mất 3 năm để trở thành một người giàu có nhưng liệu tôi phải mất thêm bao nhiêu lần 3 năm nữa để quên, để bình yên, để thôi thù hận và để tin tình yêu một lần nữa.

Ai cũng hay bảo “trai tham sắc, gái tham tài” và hàng loạt những bài viết, câu truyện về những cô kiều nữ theo đại gia bỏ quên tình cũ. Còn tôi, tôi cũng là một người con gái và tôi mất người yêu mình không phải vì tôi không sắc mà vì tôi không tài. Tài đây không phải là tài năng mà là tài sản, là tài lộc. Anh – Người tôi đã yêu, từng yêu và rất yêu đã lạnh lùng bỏ rơi tôi để đi theo tiếng gọi ma mị của đồng tiền.

Ngày ấy, tôi vẫn là cô gái với bím tóc dài mơ mộng thích được anh nắm bàn tay dẫn qua các con đường. Tôi thích ăn kem và tôi hay lãng mạn dù tôi là sinh viên ngành kinh tế. Còn anh, khi ấy đã bươn chải đường đời. Anh hơn tôi 6 tuổi. Anh không học đại học, anh chỉ là một nhân viên kỹ thuật thời vụ và anh cũng như tôi, chẳng có nhiều tiền…


Ngày ấy, tôi vẫn là cô gái với bím tóc dài mơ mộng thích được anh nắm bàn tay dẫn qua các con đường. (Ảnh minh họa)

Bố mẹ tôi đã phải rất vất vả để có thể nuôi anh em tôi trưởng thành và đi học. Thời niên thiếu của tôi trôi qua bình lặng và tôi xem việc gặp anh như một định mệnh đời mình. Tôi yêu anh, yêu cả chiếc xe cà tang anh hay đón tôi tan lớp, yêu cả việc trái bắp xẻ đôi chia nhau nơi góc phố công viên, yêu cả khi noel hai đứa chung nhau cây kem lạnh… Tôi chưa từng so sánh anh cùng bất kì ai vây quanh tôi dù thú thật tôi cũng không kém sắc. Tôi yêu anh và tôi tin tình yêu ấy sẽ cho tôi một gia đình hạnh phúc khi tôi ra trường, tôi cũng tin tình yêu ấy sẽ xóa mặc cảm trong anh, tôi tin tình yêu ấy và tôi tin anh, tin chàng trai có nụ cười hiền luôn siết chặt tay tôi mỗi khi đi cùng tôi trên phố.

Nhưng, tình yêu vốn không đẹp như tôi nghĩ, không hoàn mỹ như tôi mong. Khi tôi đang bận rộn cho báo cáo ra trường, khi tôi đang mơ mộng về ngôi nhà và những đứa trẻ, khi tôi ấp ủ ước mơ vào đời và tung cánh thì anh, người đàn ông luôn ở bên tôi, an ủi khi tôi buồn, chia sẻ khi tôi vui và dỗ dành khi tôi hờn dỗi bỗng biến mất khỏi tôi. SMS đi trong im lặng, điện thoại chỉ nghe tiếng nhạc chờ, căn nhà trọ luôn đóng cửa. Tôi lo lắng cho anh nhiều, tôi tự trách mình mãi lo bài vở, tâm tư tôi rối bời. 3 ngày vắng anh thôi, tôi như cây héo. Tôi tìm đến tất cả những nơi tôi biết để hỏi thông tin anh, tôi chờ cả đêm trước căn phòng đóng cửa…Rồi tôi có thông tin từ anh, chỉ một tin SMS từ một số lạ: “Anh đây, anh xin lỗi em nhiều nhưng ta chia tay đi. Đừng làm phiền anh nữa”. Tôi ngỡ ngàng, tôi không biết điều gì đã và đang xảy ra, 2 năm yêu thương với anh chỉ là cơn gió?

Tôi điện thoại nhiều lần vào số điện thoại của anh chỉ để nghe đến thuộc lòng câu “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Tôi suy sụp, ngỡ chừng không dậy được. Tôi cố gắng tìm hiểu nguyên nhân, tôi tự vấn bản thân bằng muôn vàn câu hỏi. Cho đến khi… Tôi tình cờ gặp anh cùng ai trên phố. Một phụ nữ trung niên đang ôm anh, nơi tôi vẫn hay ôm anh, anh cười, cái cười tôi nghĩ chỉ có riêng mình nhận và cái xe anh đi, đã không là cái xe tình yêu hai đứa. Tôi hiểu, điều gì đã đưa anh xa tôi. Đơn giản thế!

Tôi trở về và tôi chôn tôi trong dày đặc những kế hoạch học tập, tôi ra trường với kết quả ưu tú và được đón vào làm nơi một tập đoàn lớn. Tôi tiếp tục chôn tôi trong bộn bề công việc. Hôm nay ngoảnh lại nhìn, tôi đã khác, rất khác với cô bé bím tóc ngày xưa nhiều mơ mộng, tôi có nhà, có xe và thành người phụ nữ nhiều người mơ ước. Tôi kiếm nhiều tiền vì tiền đã đẩy anh rời xa tôi, tôi vẫn kiếm tiền dẫu tôi biết điều đó không đưa anh trở lại…Mà nếu anh trở lại, liệu tôi có vô tư đón anh như ngày xưa hay lại đặt câu hỏi “Anh trở về bên tôi cũng vì tiền?”. Ôi, đồng tiền ma mị, bé và mỏng thế kia nhưng khiến người ta mất đi lý trí.

3 năm còn hoài nhớ, bao năm cần để quên?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments