Buồn vì chồng không lãng mạn

Chồng tôi không thuộc tuýp người lãng mạn, có thể nghĩ ra thứ gì đó hay ho, lạ lẫm để làm phong phú cho cuộc sống vốn dĩ đã cô độc và đầy bon chen này. Nghĩ cũng phải, anh đã 32 tuổi rồi, có thể nói đã bước qua cái dốc bên kia của cuộc đời. Trong khi tôi vẫn còn đang bì bõm leo lên cái dốc đó.

Ai cũng bảo lấy chồng già được cưng như trứng mỏng. Nhưng với tôi, chuyện ấy thật xa vời. Quen nhau 4 năm, những ngày kỉ niệm, sinh nhật, lễ hội… có chăng anh chỉ dẫn tôi đi chơi vài vòng chứ quà thì… hiếm lắm! Mà nếu có đi chơi cũng phải đi chung với 2-3 người bạn của anh hoặc tôi cho có bạn có bầy! Anh bảo anh thực tế, vợ chồng với nhau quà cáp làm chi cho rườm rà, mà anh cũng không biết tôi thích gì, mua về sợ tôi chê. Những lúc này tôi chỉ giả lả cười trừ chứ không biết nói gì hơn. Tính của anh vốn thế!


Hình như đã lâu lắm rồi, anh chưa nói 3 từ “Anh yêu em” với tôi
 
Trước khi cưới anh cũng đã thế rồi thì huống gì khi đã thành vợ chồng.
Nói là nói vậy nhưng tôi vẫn buồn lắm. Hình như đã lâu lắm rồi, anh
chưa nói 3 từ “Anh yêu em” với tôi. Nhìn chị dâu thỉnh thoảng lại được
nhận bó hoa hay bữa ăn do chính tay anh trai tôi nấu, tôi lại chạnh
lòng dù rằng chị dâu hơn anh hai tôi đến hai tuổi.

Tôi luôn cố gắng tìm ra những ngày thật đặc biệt như sinh nhật hay lễ
tình nhân để có cớ tổ chức những buổi tiệc nho nhỏ cho anh. Anh tỏ ra
rất bất ngờ và hạnh phúc. Và tôi cũng trông chờ những niềm vui như thế
cho riêng mình nhưng… hoàn toàn vô vọng!

 Tôi thầm nghĩ: phải chăng khi là vợ chồng thì người ta thường quên đi
những gì thuộc về quá khứ, quên đi cái thời còn thập thò trước cổng nhà
người yêu dù chỉ để trao một cành hoa hay một chiếc bánh? Phải chăng
khi đã là vợ chồng thì người ta thường tự mãn là mình đã chiến thắng
trong một cuộc chiến và an tâm tận hưởng cảm giác vinh quang đó?

Hôn nhân hạnh phúc giống như một toà lâu đài pha lê mỏng manh. Với
người bíêt gìn giữ, nó sẽ sáng lấp lánh mãi mãi. Người vô tâm thì chỉ
một sai lầm nhỏ cũng sẽ rạn nứt và sụp đổ ngay.


Đôi khi chỉ một vòng tay siết chặt hay một nụ hôn trước lúc đi ngủ cũng khiến người ta rung cảm đến suốt cuộc đời

Ngày xưa yêu anh, tôi quý trọng cái tinh thần trách nhiệm của anh với gia đình, với bản thân. Có chuyện gì xảy ra anh cũng không bao giờ gục ngã hay buông xuôi. Là người vợ, chỉ cần được nhìn thấy anh vui vẻ, được chăm lo cho anh từng chén cơm manh áo, được nhìn thấy anh ngáy phì phò trong giấc ngủ là đã hạnh phúc. Nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy mình thiếu vắng một cái gì đó rất đỗi bình thường trong cuộc sống. Tiền anh đem về tôi tiêu không hết, tôi cũng có thể tự mua sắm cho mình những món yêu thích. Nhưng cái tôi cần không chỉ có vậy. Có lẽ tôi cần một cảm giác của yêu đương.

Đôi khi chỉ một cái vuốt ve, một vòng tay siết chặt hay một nụ hôn trước lúc đi ngủ, một bông hồng đỏ thắm không nhân dịp kỉ niệm nào cũng khiến người ta rung cảm đến suốt cuộc đời… Sắp đến ngày sinh nhật của tôi rồi, tôi chẳng dám ước mơ nhiều, chỉ mong rằng anh sẽ đọc được bài viết này mà thôi…

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments