Bố chồng sinh tật

Tôi 28 tuổi, lấy chồng được hơn 1 năm. Thời gian đầu khá yên ổn. Buổi sáng tôi dậy từ 4 giờ phụ nhà chồng bán điểm tâm sáng, sau đó đi làm đến 6 giờ chiều mới về đến nhà. Công việc bếp núc đã có mẹ chồng lo, tôi không phải bận tâm gì.  Nhiều người nói tôi có phước vì được làm dâu một gia đình có đạo đức, được mọi người kính nể. Tôi thấy cuộc sống của mình như vậy tốt hơn rất nhiều người. Chồng tôi rất yêu vợ nhưng anh có một tật xấu không thể bỏ được là rất hay đi nhậu nhẹt với bạn bè, nhiều hôm về nhà rất trễ.  Thời gian đầu ở nhà chồng, ngoài ba mẹ chồng và hai vợ chồng tôi còn có anh chị Hai và cháu trai. Bây giờ gia đình anh chị Hai đã dọn ra ở riêng, nhà chỉ còn 4 người. Và mọi chuyện bắt đầu từ đây.  Nhà neo người, chồng tôi hay về trễ, thế là ba chồng tôi bắt đầu sinh tật. Ông thường xuyên tiếp cận với tôi những lúc chỉ có mình tôi với ông. Ông hay lén nắm tay tôi, hôn lên tóc và má tôi. Ban đầu tôi cứ nghĩ có lẽ ông chỉ thể hiện tình yêu thương của một người cha đối với con gái. Nhưng rồi đến lần thứ 2; thứ 3… tôi bắt đầu nghi ngại và cố tránh né ông.  Tôi cố gắng không ở một mình với ông. Nhưng ông luôn tìm cách tiếp cận tôi, canh những lúc chồng tôi về trễ và mẹ chồng đi tắm là ông tiến lại gần và có những cử chỉ khiến tôi nổi da gà.  Tôi không dám nói cho chồng, mẹ chồng biết chuyện này. Tôi suy nghĩ rất nhiều, nếu có ai đó biết chuyện liệu họ tin tôi hay tin một người đàn ông cả đời có tiếng sống mẫu mực và đạo đức? Nhưng mọi chuyện càng ngày càng đi quá xa.  Có lần chồng tôi đi đám cưới ở tỉnh xa và phải ở lại qua đêm. Tối hôm đó, canh mẹ chồng tôi ngủ say, ông ta đã lẻn đến phòng tôi. Cũng may hôm đó tôi khóa cửa phòng trước khi đi ngủ, ông ta cố lay cửa một hồi lâu không được đã bỏ đi. Tuy lần đó tôi thoát nạn nhưng liệu lần sau có còn may mắn nữa không? Sau lần đó tôi lo sợ và chán nản, buổi chiều khi tan sở tôi không muốn về nhà, đi lang thang đợi đến tối mới về, viện cớ làm mệt tôi ăn cơm, rửa chén xong là về thẳng phòng mình khóa cửa và đợi chồng về mới dám mở cửa. Lâu dần tôi không nói chuyện với ai và tình cảm của tôi với mẹ chồng cũng nhạt dần. Có lẽ bà sẽ nghĩ tôi là đứa con dâu không biết điều, đi làm về là trốn tiệt ở trong phòng.  Tôi lo sợ lắm, không biết phải làm sao đây?Thùy TrinhPNO

 

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments