Bố chồng đỏ mặt vì con dâu tồ

Ngày
đón nàng dâu cả về nhà, ông bà Dần (phố Nguyễn An Ninh, Hoàng Mai, Hà
Nội) vui mừng ra mặt, nhất là khi ai nấy đều khen Vy vừa đẹp vừa ngoan,
tính nết thật thà, dễ gần. Nhưng khi sống chung, lắm khi họ phải dở khóc
dở cười vì sự thật thà, hồn nhiên đến mức… tồ của cô.

Đứng trong nhà tắm, nhờ bố chồng lấy hộ áo quần

Nhà
tập thể nên phần lớn không gian là nơi sinh hoạt chung của cả gia đình.
Bất tiện nhưng Vy không phàn nàn gì. Nhà có bố chồng chưa đến mức già
lão và cậu em chồng ngoài 20 tuổi nhưng cô vẫn hồn nhiên diện áo hai
dây, quần short ngắn hết cỡ. Thậm chí có chủ nhật, cô diện luôn cả bộ
váy ngủ mỏng tang ra ăn sáng cùng cả nhà, khiến cánh nam giới chỉ cắm
cúi ăn mà chẳng dám ngẩng mặt lên chuyện trò.

Trong cái toilet
duy nhất, Vy giăng ngang dọc đủ thứ “phụ tùng” của phụ nữ. Bố chồng vào
nhà vệ sinh đã nhiều lần phải đỏ mặt vì mấy cái quần chíp và áo lót nàng
dâu tắm xong chưa giặt treo lủng lẳng trên mắc áo.

Nhưng ông choáng nhất là có lần ông đang ngồi đọc báo ngoài phòng khách thì con dâu gọi với ra từ phòng tắm: “Bố ơi, bố lấy hộ con bộ quần áo treo trên móc với”. Nhà
chẳng có ai, ông Dần còn đang lúng túng không biết làm thế nào thì may
bà Dần về ngoài cửa. Ông giao ngay cái “nhiệm vụ cao cả” ấy cho bà và tự
thấy hú vía, vì ông không biết phải đưa quần áo cho nàng dâu đang tắm
bằng cách nào.

Sau lần ấy, bà Dần phải gọi con dâu vào nói chuyện để “rút kinh nghiệm” nhưng Vy bảo: “Như thế tình cảm bố con càng thân mật chứ sao ạ. Là con dâu nhưng con muốn giống như con gái của bố mẹ”. Trước lý luận hùng hồn và “đầy tình cảm” của con dâu, mẹ chồng cũng không biết nói sao.

Vừa cho con bú vừa xem các cụ đánh cờ

Tuyết,
con dâu ông bà Quế ở Xuân Đỉnh (Từ Liêm, Hà Nội) sống ở Thủ đô đã hơn
chục năm nhưng mọi sinh hoạt vẫn giữ nếp quê. Ngoài tính mộc mạc, chân
chất đáng quý, cô cũng giữ nguyên cả cái tính hồn nhiên quá mức ở mọi
nơi, mọi lúc. 

Đang nuôi con nhỏ, Tuyết có thể vạch áo cho con
bú ở bất cứ chỗ nào. Nhiều lần, cả nhà đang ăn cơm thì đứa bé khóc, thế
là Tuyết vạch luôn áo cho nó “ti” để dỗ nín. Những người khác cho con bú
khi có mặt người khác thường chỉ mở một hai cúc áo để giữ sự kín đáo,
còn Tuyết thì mở cả loạt, cho thằng bé bú một bên, nghịch một bên. Mỗi
lần như vậy, ông bố chồng đều phải tìm cách tránh mặt ra chỗ khác.

Trước
cửa nhà có một cái sân tập thể, nơi đám thanh niên và mấy bác về hưu
thường tụ tập chơi cầu lông, đánh cờ vào buổi chiều. Tuyết cũng bế con
ra ngồi vừa xem các cụ đánh cờ vừa… cho con bú. Và tất nhiên cô vẫn
thản nhiên vạch áo hết cỡ mà không ngại ngần. Các “bô lão” ngượng quá
nên một lúc sau “rút” về hết. Chứng kiến cảnh đó, bà Quế nhắc nhở thì
Tuyết bảo: “Ôi dào, mẹ cứ cầu kỳ quá,
gái còn tân thì mới phải giấu giấu giếm giếm, chứ gái sề như con ai thèm
ngắm nữa mà phải che với đậy”.

Hôm vừa rồi, bố chồng có
bạn đến chơi nhưng Tuyết vẫn ngồi vắt chân trên ghế ở phòng khách chứ
không chịu nhường chỗ vì đang xem dở một bộ phim hay. Thỉnh thoảng,
cô còn “trèo” cả vào câu chuyện giữa bố chồng và khách. Mấy lần ông Quế
nói bóng gió Tuyết vẫn không hiểu ý để đi vào nhà trong, khiến ông vừa
xấu hổ với khách vừa bực vì cô con dâu vô duyên “hết thuốc chữa” nhà
mình.
 
Sống chung với… dâu tồ

Các
nàng dâu “tồ” này ngoài việc làm cho người nhà lắm phen dở khóc dở cười
ra thì thường là người tính cách đơn giản, suy nghĩ mộc mạc, nhân hậu
nên vẫn được gia đình chồng bỏ qua và cố gắng chấp nhận tính cách của
họ. Giống như nhà bà Dần, sau rất nhiều công sức giảng giải, dạy dỗ nàng
dâu mà vẫn không cải thiện được tình hình, ông bà đành xác định sống
chung với… dâu tồ và thống nhất quan điểm “thôi nó không giữ ý với mình
thì mình giữ ý với nó”, nghĩa là những lúc nàng dâu thể hiện sự  “vô tư”
thái quá, người nhà đành quay mặt đi.

Bà Dần bảo: “Dạy
bảo nhiều lắm nhưng đâu vẫn đóng đấy, nó có chịu để ý để tứ gì đâu.
Được cái nó tốt tính, bảo gì cũng vâng, không để bụng, giận dỗi ai bao
giờ. Thôi tồ thế còn hơn con dâu đanh đá, lúc nào cũng mặt nặng mày
nhẹ”.

Bà kể có đợt ông Dần bị ốm nặng phải nằm viện hơn
một tháng, bà vào chăm ông rồi cũng ốm theo, thế là cô con dâu không
ngần ngại thay bà vào viện chăm sóc bố chồng. Cô dìu ông đi vệ sinh, tắm
táp, thay quần áo, đổ bô… không chút nề hà. Bà Dần tự nhủ, một đứa con
dâu không tồ chắc chẳng bao giờ chịu làm những việc ấy.

Còn ông Quế tâm sự: “Nhiều
lúc cũng tức lắm vì nó chả biết ý tứ gì, nhưng chả lẽ lại bắt con trai
bỏ vợ chỉ vì nó tồ. Thôi đành coi như trong nhà có thêm một đứa trẻ
con to đầu chứ biết làm sao”.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments