Bị tình cũ cưỡng đoạt trước khi cưới


lẽ bất cứ bà mẹ nào khi nhận được những lời hỏi thăm khéo léo ấy sẽ đều
cảm thấy hãnh diện, sung sướng và hạnh phúc lắm, chỉ riêng mình tôi,
khi nghe những lời nói đó, lại thấy chạnh lòng, xót xa.

Tôi gượng cười đáp lại bà hàng xóm vô tư mau mồm mau miệng, đau đớn
nhìn con lễ phép chào bà ấy. Đôi mắt này, cái mũi này và cả cái miệng
xinh xinh của con nữa có thật là giống chồng tôi. Anh không phải là mối
tình đầu của tôi. 17 tuổi, tôi đã biết thế nào là tình yêu. Tôi đã yêu
anh ta trong suốt 5 năm trời bằng thứ tình yêu vẹn nguyên và trong trắng
vô ngần. Tình yêu đầu tiên của tôi có lẽ sẽ còn kéo dài mãi nếu như tôi
không biết được anh ta lừa dối tôi, hẹn hò yêu đương mùi mẫn với một cô
gái khác.

Anh ta van xin tôi tha thứ. Tôi còn nhớ đinh ninh những lời anh ta bao biện: “Chỉ
là tạm thời thôi em. Bố cô ta là giám đốc Sở nên sẽ giúp được anh. Em
tin anh. Không lâu nữa xong việc thì anh lại về với em”. Điều đó
chỉ càng làm tôi thêm ghê tởm con người của anh ta. Tôi hận, chấm dứt
với anh ta. Xỉ vả anh ta xong tôi cũng cảm thấy đau đớn, phẫn uất và ê
chề không kém gì. Tôi kiên quyết chia tay mặc cho anh ta bám riết hàng
tháng trời.

Tôi trở về với nỗi cô đơn của riêng mình, thỉnh thoảng nghĩ về anh ta
vẫn thấy lòng nhói đau. Hai năm trời không có anh ta, tôi ít cười, ít
nói hơn hẳn, đi đi về về như một cái bóng. Đúng khoảng thời gian này thì
tôi gặp chồng mình. Anh cùng làm với tôi. Anh nói, anh đã yêu tôi ngay
từ những ngày đầu tôi vào thử việc ở trường. Cũng là một thày giáo, anh
âm thầm để ý mỗi giờ dạy của tôi, kín đáo quan tâm góp ý cho tôi trong
mỗi bài giảng sao cho thật hay, thật xuất sắc.

Chúng tôi cùng đi ăn trưa, đi uống nước, trao đổi với nhau về nghề
giáo, về những cô bé, cậu bé học sinh tinh nghịch của mình. Rồi dần dần,
tôi gần gũi với anh và yêu anh. Anh đã xoa dịu nỗi đau trong tôi nhẹ
nhàng và tinh tế như vậy. Mọi thứ dần trôi vào quá khứ, tôi và anh cùng
tính đến hạnh phúc tương lai của mình. Sẽ không có câu chuyện đau lòng
nếu trước ngày cưới một tuần, người cũ khẩn khoản hẹn gặp tôi.

Hơi bất ngờ, nhưng sự tò mò, sự khinh bỉ và cả một chút ma xui quỷ
khiến làm tôi nhận lời. Thì ra, chia tay tôi, một thời gian sau anh ta
cũng bị cô gái kia “đá”. Sau đó, anh ta phiêu lưu thêm vài mối tình nữa,
nhưng càng lấn sâu, càng nhận ra không ai có thể thay thế tôi được. Tôi
nhìn khuôn mặt đầy đau khổ của anh ta, chẳng hiểu sao không thấy xúc
động một chút nào, chỉ thấy hả hê. Bao căm hận dồn nén, tôi chỉ trích,
xỉ vả không tiếc lời và cho biết anh ta đừng có mơ bởi tôi sắp lấy người
khác. Có lẽ đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của tôi. Người ta
thường bảo, việc đẩy người khác vào con đường cùng là một việc ngu xuẩn
nhất. Bị tôi xúc phạm, làm tổn thương đến lòng tự trọng, cảm nhận rằng
mình đã thua, đã mất “cả chì lẫn chài”, anh ta lồng lên như con thú, rồi
vồ lấy tôi.

 

Ảnh minh họa.

Anh ta cưỡng đoạt tôi ngay trong ngôi nhà của tôi. Tôi bàng hoàng,
đau đớn, ê chề nhìn tấm thân bị hắn làm nhục… Suýt chút nữa, tôi đã cầm
dao đâm chết anh ta rồi cũng đâm chết luôn mình nhưng rồi tôi kìm lại.
Tôi nghĩ đến gia đình chồng sắp cưới, nghĩ đến gia đình tôi, họ sẽ xoay
xở thế nào sau khi tôi chết, và nếu tôi đâm người đàn ông không chết thì
sao? 6 ngày trước khi cưới với tôi tựa như 6 năm. Tôi đã đắn đo hàng
nghìn lần có nên nói hết sự thật với anh hay không? Nhưng một chút đớn
hèn còn lại đã khiến tôi im lặng.

Tôi bước vào lễ cưới với khuôn mặt rầu rĩ như đưa đám. Đầu tôi cũng
như muốn nổ tung lên. Đêm tân hôn, khi anh chạm vào người tôi, toàn thân
tôi co rúm lại. Anh nhẹ nhàng và khéo léo vỗ về. Mọi chuyện trôi đi êm
đềm. Tôi phấp phỏng lo âu. Nhưng chẳng biết do số tôi may mắn hay số
phận sắp đặt, đêm đó do anh uống say nên sau khi làm chồng xong thì chìm
luôn vào giấc ngủ, chẳng chú ý gì. Anh không mảy may nghi ngờ điều gì.
Tôi có thai ngay sau đó. Cái thai mà ngay cả thời điểm ấy, tôi cũng
không biết là của ai. Tôi đã định bỏ nó nhưng đến phút cuối thì tôi
trùng lòng.

Tôi sẽ có tội nếu tôi giết đi giọt máu của anh và ngay cả nếu nó là
con của người đàn ông kia thì nó cũng là đứa con đầu lòng của tôi, nó
chẳng có tội tình gì cả. Tôi giữ lại cái thai mà nơm nớp lo sợ. Đêm đêm,
tôi lo lắng đến mất ngủ. Tôi cầu nguyện mỗi ngày để anh đúng là cha của
nó. Anh và cả gia đình đều rất vui mừng khi biết tôi có bầu. Bố mẹ
chồng tôi đã già, rất mong cháu nên cả gia đình anh nâng niu tôi như cái
hoa, cái trứng.

Tôi đi làm có anh đưa đi đón về tận nơi. Mẹ anh nấu những món ngon bổ
nhất cho tôi ăn. Thấy con trai bảo tôi mất ngủ, đang là mùa đông không
có tâm sen tươi, bà kỳ công đi hỏi các hàng thuốc bắc tìm mua tâm sen
khô về nấu cho tôi uống. Trong nhà tôi không phải mó tay vào việc gì.
Trước đây việc đi chợ là của tôi nhưng từ ngày có bầu, mẹ chồng cũng
giành lấy, sợ tôi ra chợ bị chen lấn xô đẩy động thai. Thỉnh thoảng, tôi
cũng quên đi nỗi ưu tư của mình nhưng nó chẳng được lâu. Ý nghĩ mang
trong mình giọt máu của người yêu cũ khiến tôi trăn trở, đau đớn.

Gần 9 tháng, tôi sinh cu Bi, trắng trẻo bụ bẫm. Gia đình anh làm hẳn
mấy mâm cơm mời họ hàng và cám ơn tổ tiên mừng có cháu đích tôn. Tôi
nhìn con nằm ngủ yên lành trong vòng tay, cố tìm ra những nét giống anh
để xoa dịu lòng mình. Tôi đau đáu chờ con lớn hơn chút nữa để có thể đưa
con đi thử ADN. Từ ngày có con, anh trở thành ông bố bận bịu. Sáng anh
dậy sớm mua phở mua cháo cho tôi. Chiều đi làm về, chưa kịp dựng xe đã
nhào vào thăm con. Cái tã, cái quần của con anh cũng giành giặt. Anh bảo
anh thích. Con ọ ọe, húng hắng trở mình là anh biết ngay, chạy ra xem
con hoặc giục tôi cho con ti sữa. Anh kiên trì nựng nịu dỗ dành, làm trò
cho con uống hết bình sữa hay ăn hết bát bột. Nhiều khi, tôi cũng phải
phát ghen với con. Nhìn anh bế con âu yếm hít hà nó, tôi cảm thấy hạnh
phúc vô ngần, dần dần quên hẳn đi cái hoài nghi kia.

Nhưng số phận một lần nữa lại cười nhạo tôi. Nửa năm trước, con tôi
bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Tôi bàng hoàng khi biết con thuộc nhóm
máu AB trong khi cả hai vợ chồng tôi đều thuộc nhóm máu O. Định thần
lại, tôi lẳng lặng giấu kín và vẫn nuôi một chút hi vọng sót lại. Con
khỏi bệnh, tôi âm thầm đem tóc của anh và con đi thử ADN. Cầm tờ giấy
kết quả mà tôi thấy mình như ở tận đáy vực sâu. Vậy là rõ ràng, kết quả
cho biết, anh và con không cùng huyết thống. Tôi ngồi thụp ở chân cầu
thang khóc như mưa như gió. Tại sao? Tại sao số phận nỡ trêu đùa với tôi
và anh như thế? Tại sao anh là một người tốt lại phải chịu kết cục này?
Tôi đã khóc ở đó rất lâu rồi lang thang như người mất hồn đến tối mịt
mới về trở về nhà và ốm một trận thập tử nhất sinh đúng một tháng trời.
Một tháng tôi sốt mê man, phải truyền nước, truyền dịch. Mê man đi thì
thôi, nhưng hễ tỉnh dậy, nhìn thấy anh, thấy con tôi lại đau lòng. Tôi
đã định nói hết sự thật với anh, rồi anh xử thế nào mẹ con tôi cũng
chịu, hoặc sau đó tôi sẽ bồng con đi thật xa, nhưng tôi không thể mở lời
được.

Tôi biết phải nói sao cho anh và cả gia đình anh hiểu? Nói rằng anh
đã nuôi (nhầm) con của người khác bao năm trời? Hay nói rằng tôi đã lừa
dối họ? Mỗi lần nhìn anh chăm con, anh nâng niu nó như một phần thân thể
ruột thịt của mình, tôi lại cảm thấy đau đớn, dằn vặt vô cùng. Mỗi khi
ai đó gọi con tôi là “thằng Hải con” (Hải là tên chồng tôi) tôi lại thấy
gai mình như bị ai đó nhìn thấu tâm can. Nỗi căm giận mình, căm giận
đời và số phận nhiều khi tôi trút cả lên con, anh trao con cho tôi mà
nhiều khi tôi không muốn bế ẵm nó nữa. Những cơn ác mộng cũng đến thường
xuyên hơn. Tôi mơ người đàn ông (sau khi cưỡng đoạt tôi đã bỏ vào miền
Nam) lại trở về đòi con. Tôi mơ anh phát hiện ra sự thật.

Mặc cảm là kẻ tội đồ lừa dối gặm nhấm tôi từng ngày từng giờ. Tôi
không biết mình sẽ phải ôm nỗi đau đớn này bao lâu và sẽ giấu được anh
và gia đình bao lâu nữa? Tôi phải làm gì đây, hãy cho tôi một lời
khuyên.

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments