Bi kịch vợ mất trinh, chồng thất nghiệp

Người ta nói, nỗi khổ lớn nhất của người con gái khi đi lấy chồng là bị chồng phát hiện không còn trong trắng trong đêm tân hôn. Nhiều người vì vô tình để mất trinh dù trước đó chưa từng quan hệ với ai nhưng vẫn nơm nớp một nỗi lo sợ. Họ bị tại nạn, bị mất đi cái ngàn vàng nhưng liệu một lời giải thích như thế người chồng kia có tin cho không? Cũng chính vì thế mà nhiều người lâm vào tình cảnh éo le phải vá màng trinh để an lòng chồng.




Nhưng Hạnh thì không thế. Từ khi yêu đến khi lấy chồng, Hạnh quyết định giữ trọn trinh tiết. Hạnh không bao giờ dám đi quá giới hạn dù biết rằng, mình có khả năng là 99% đã mất đi cái ngàn vàng trong một vụ tai nạn thời thơ ấu. Nhưng việc không gần gũi người yêu một mặt cũng vì Hạnh lo sợ bị phát hiện trước ngày cưới mà chồng không thông cảm thì không biết làm sao. Một mặt, Hạnh cũng không phải là cô gái dễ dãi, có thể quan hệ trước hôn nhân.

Ngày về nhà chồng, sau đêm tân hôn, dù có nói rõ ngọn ngành, nói đủ lý do cho chồng về việc tại sao mình không còn trinh tiết, chồng Hạnh cũng không tin. Anh yêu vợ bao nhiêu thì càng căm thù kẻ nào đã cướp đi đời con gái của cô bấy nhiêu. Anh ta lồng lên như một con thú hoang, muốn nuốt chửng vợ mình. Còn Hạnh chỉ biết khóc lóc van xin, giải thích cho hết lời mà chồng nào có nghe. Bây giờ thì đích thị là tai nạn ngày ấy đã cướp đi tấm màng trinh mỏng manh của Hạnh.

Đau khổ vì bị chồng đối xử tệ bạc, Hạnh chỉ biết lao tâm vào làm ăn kiếm tiền nuôi con cái. Khổ nỗi, chồng Hạnh thất nghiệp, chẳng mấy khi đi làm, có chăng cũng họa hoằn có việc thì người ta gọi không thì thôi. Đàn ông vốn sĩ diện cao nên khi hàng xóm xì xào, ai động đến việc anh ta không đi làm, ở nhà sống bằng tiền của vợ là cái máu nóng trong anh ta lại dồn lên tận đầu. Những lúc ấy, việc đầu tiên anh ta nhìn thấy vợ là chửi mắng và tát cho vài cái để trút giận, không cần hỏi nguyên do.



Gần 2 năm nay, Hạnh sống trong đau khổ như thế nhưng vì đứa con mà anh ta cứ khăng khăng không phải của mình mà Hạnh cố gắng qua ngày. Cuộc sống đau khổ, Hạnh chịu không ít trận đòn ghen từ người chồng vũ phu.

Có khi ăn cơm, chỉ vì làm rơi đũa mà hắn cũng đứng dậy chỉ vào mặt vợ rằng, “nếu không đủ tự tin ngồi ăn thì đi ra chỗ khác ăn một mình”. Có lẽ hắn cho rằng, vì chuyện không còn trinh tiết, Hạnh giấu hắn mà không dám ăn cơm, run sợ khi đối diện hắn. Đúng là đàn bà thật khổ, đôi khi vì cuộc sống mà phải nhẫn nhịn.

Bi kịch mất trinh, bị chồng ruồng bỏ đã nhiều, giờ thêm tấn bi kịch thất nghiệp của chồng thì thử hỏi, Hạnh gánh sao nổi với người đàn ông bội bạc này? Lòng Hạnh đau quặn thắt và hối hận tại sao trước kia mình lại chọn hắn ta trong bao nhiêu người tán tỉnh mình? Tại sao con người đáng ghê tởm thế này mà một thời lại khiến cho Hạnh yêu mê mệt? Trong đêm, Hạnh khóc hết nước mắt chỉ vì lo cho con, lo cho tương lai của  mình và lo cho bố mẹ già thương xót con gái. Hạnh không biết phải làm sao, chả lẽ sống thế này để gánh chịu những trận đòn, hay quay về bên bố mẹ đẻ, nuôi con một mình, sống cuộc sống ban đầu để mong ngày tìm được hạnh phúc mới?

Trinh tiết có thực sự quan trọng đến vậy? Từ trước tới giờ, Hạnh không hiểu anh ta yêu cái gì ở cô mà đòi lấy cô. Nếu chỉ vì cái chuyện màng trinh, chưa có nguyên nhân rõ ràng mà anh ta đã đổ hết tội lỗi lên đầu vợ như thế thì liệu có xứng là đàn ông hay không? Một người chồng thất nghiệp, không lo lắng được vật chất cho vợ con mà luôn lên mặt dạy đời thì quả là đau khổ. Hạnh đau khổ, mệt mỏi, khóc lóc nhưng tất cả chỉ làm cho cô thêm kiệt sức mà thôi. Dừng lại hay tiếp tục, lúc này chỉ có Hạnh biết phải làm thế nào cho phải.





Bạn đánh giá thế nào về cô gái mất trinh trước hôn nhân?













guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments