Bi kịch từ những bó hoa

Hoa
được gửi đến qua đường bưu điện và từ nhiều cửa hàng hoa khác nhau
trong TP. Hết hỏi người đưa hoa, rồi đến tận các cửa hàng tìm hiểu,
người thì bảo là một ông già, người nói thanh niên, người bảo một cô
gái…
 
Từ vui sướng đến
xung đột
 

Ba chị Ngọc mất, để lại một xưởng in lớn trong TP
cho con gái. Sự nhanh nhẹn, giỏi giang đã giúp chị làm ăn thành đạt.
Chồng chị là kỹ sư máy tính nhưng lương không cao nên vợ chồng bàn nhau
mở một công ty máy tính.
 
Ban đầu, chị Ngọc bỏ thời gian làm chung với anh,
công ty rất khá. Nhưng khi giá giấy tăng cao, nhiều đối thủ cạnh tranh
với công nghệ mới, nhà in cần sự có mặt của chị hơn nên chị giao lại
toàn bộ công ty cho anh. Từ khi anh tự xoay, công ty từ chỗ có lãi đến
lỗ dần. Tuy không nhiều đến mức phá sản nhưng mỗi tháng lỗ trên dưới 20
triệu đồng.
 

 
Sau hơn một năm bù lỗ, chị bàn với chồng chuyển
sang làm ngành khác nhưng anh không chịu. Nói qua, nói lại, rồi anh giận
bỏ nhà đi 4 ngày. Khi về, anh tiếp tục năn nỉ chị giữ lại công ty, nếu
không anh sẽ đi luôn.
 
Sáng hôm đầu tiên nhận được hoa, chị Ngọc cứ nghĩ
chồng mình làm lành. Anh bảo không phải do mình gửi, chị không tin.
Mười ngày tiếp theo, chị luôn vui sướng khi nhận được hoa và vẫn cứ nghĩ
là chồng, còn bảo anh đừng có gửi nữa vì mỗi bó hoa khoảng trên 200.000
đồng, phí tiền. Chỉ đến khi anh quát ầm lên, nói rằng chị Ngọc có người
yêu nên cố tình làm vậy để chọc tức anh. Lúc đó, chị Ngọc mới thấy rằng
hoa ấy đúng là không thể của chồng chị gửi.
 
Chị bắt đầu hỏi các cửa hàng hoa khi họ cho người
gửi đến. Chỉ có thể xác định người gửi ở trong cùng TP, còn ai gửi thì
mỗi cửa hàng nói một kiểu. Cửa hàng ở đường Trương Định nói có một ông
già đến đặt hoa. Mấy cửa hàng ở chợ Bến Thành, chỗ thì nói một cô gái
trẻ, chỗ khác nói một thanh niên, chỗ thì là một sinh viên; vài cửa hàng
hoa ở đường Lê Văn Sỹ thì nói là đàn ông, nhưng mỗi người lại tả một
dung mạo khác nhau.
 
Sau hơn một tháng, chồng chị nổi khùng. Ngày nào
thấy hoa đến là anh lao tới, ném hoa vào sọt rác. Tối đến, anh không cho
chị ngủ, tra hỏi về nguồn gốc, chủ nhân của chúng. Chị ban đầu còn nhẹ
nhàng giải thích sự vô can của mình nhưng sau cũng không chịu nổi cách
tra hỏi của chồng nên cũng gào lên với anh.
 
Đến gần 3 tháng, vợ chồng quá căng thẳng, chị đem
chuyện tâm sự với gia đình mình. Có người khuyên chị đi báo công an.
Nhưng cũng nhiều người lại nói đây là chuyện người ta tặng hoa vì quý
mến mình, chứ có gửi bom đến nhà đâu. Nếu tìm ra cũng chả kết được họ
vào tội gì. Chị nói ý định báo công an với anh, anh làm một câu: “Cô cứ
vẽ, biết rõ rồi còn bày đặt nhờ công an. Cô đưa một thằng tâm thần về
đây để bịt mắt tôi chắc. Cô bỏ ngay cái thói coi thường chồng đi. Cô cần
thì cứ làm đơn ly hôn, tôi ký ngay”.
 
“Tôi cảm thấy bị xúc phạm vô cùng và viết đơn
ngay, ký vào. Anh cũng ký luôn. Suốt cả 3 tháng sau đó, mỗi ngày, tôi
đều nhận được hoa. Chúng tôi ngày càng xa cách và dùng những lời lẽ
không đẹp đẽ để nói với nhau. Cả tôi và anh đều thường xuyên bỏ nhà đi
sau mỗi trận cãi vã. Giai đoạn sau này, tôi thậm chí còn mong thoát khỏi
anh thật nhanh để xem người đàn ông nào mỗi ngày vẫn yêu thầm tôi xuất
hiện. Tòa xử cho chúng tôi ly hôn nhanh chóng, lý do là vợ chồng không
hòa hợp. Tôi cũng sẵn lòng chia đôi tài sản, anh giữ công ty, tôi giữ
nhà in. Đứa con gái tôi nuôi” – chị Ngọc nhớ lại.
 

 
Tờ biên nhận
biết nói
 
Sau khi anh chị chia tay một tuần, chị không nhận
được hoa nữa. 
 
Còn anh, chia tay nhau một thời gian, với số tiền
có được khi ly hôn, công ty máy tính của anh làm ăn phát đạt trở lại.
Chị nghe nói anh sống với cô bé kế toán do chị tuyển dụng trước đây.
Công ty thuê trụ sở khác, trả lại cho chị nhà kho cũ của xưởng in mà
trước đây được thiết kế thành văn phòng công ty.
 
Dẫn thợ đi một vòng quanh khu văn phòng vẫn còn
ngổn ngang bừa bộn để chuẩn bị nhập một dây chuyền in mới, chị vô tình
đá vào một thùng giấy. Khi nhìn xuống, đập vào mắt chị là những tờ biên
nhận gửi hoa.
 
“Tôi bỗng hiểu ra tất cả. Thực ra, công ty chồng
tôi không lỗ như báo cáo của kế toán. Người gửi hoa không ai khác là cô
kế toán này. Anh có biết việc cô ấy làm không? Tôi muốn chạy đến báo với
anh ngay, cho anh xem những tờ biên nhận gửi hoa. Nhưng tôi nhận thấy
điều ấy không cứu vãn được gì. Giờ cô ấy đang ở cùng anh. Nghe nói 2
tháng nữa cô ấy sẽ sinh con.
 
Ngoài ra, những bó hoa cũng chỉ là những bó hoa,
chúng luôn đẹp mỗi ngày suốt thời gian tôi nhận được, chỉ có vợ chồng
tôi là mỗi ngày đều đối xử với nhau tồi tệ hơn.  Tôi không muốn đến nói
với anh về phát hiện này bởi tôi biết mình sẽ còn đau hơn nữa nếu chính
anh đứng sau những bông hoa ấy.
 

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments