Bi hài chuyện mai mối

Khổ vì tin mối

Là câu chuyện của một cô giáo trường tiểu học L. ở quận Hai Bà Trưng, HN. Vì chuyện gia đình nặng gánh cha mẹ già mà cơ hội xuất giá của cô đã lỡ làng. Khi thấy cô ngấp nghé bước vào cái tuổi 40 mà vẫn phòng không gối chiếc, nhiều người bạn, đồng nghiệp của cô đã làm mối cho cô rất nhiều đám, nhưng không hiểu run rủi thế nào cô lại “chịu” đám mà một người bạn thân của cô giới thiệu.


Chồng cô bây giờ khi đó là một anh tiến sĩ học nước ngoài về, mải học quá nên cũng lơ ngơ chuyện đời, chậm vợ. Dạo tìm hiểu nhau anh cũng nói rõ với cô là mình còn bố mẹ già và hai người em cũng không có gia đình. Mấy lần đến chơi cô cũng thấy gia cảnh đúng như lời anh nói, vả lại cô cũng rất tin những gì bạn mình nói về vị hôn phu tương lai. Và đám cưới của hai người “chậm – muộn” đã diễn ra như bao hôn lễ khác.

Chưa hết tuần trăng mật thì bố mẹ anh đột ngột lên cơn xuất huyết não và nằm liệt giường cả hai. Chứng kiến sự đổ bệnh của bố mẹ, hai người em một trai một gái của anh đang yên đang lành cũng đột nhiên đổ bệnh đập phá, điên loạn. Lúc này cô giáo kia mới được rõ là hai em chồng vốn có tiền sử tâm thần và đã từng đi chữa chạy nhiều lần.

Quá mệt mỏi ức chế với việc đi làm, chăm bố mẹ chồng liệt giường và chăm cả hai đứa em tâm thần lúc cười lúc khóc, thậm chí có hôm cởi tung quần áo chạy khắp khu tập thể, cô đã đề nghị với chồng gửi hai em vào bệnh viện nhưng anh gạt đi. Giờ đây, thi thoảng ở khu tập thể ấy, người ta lại thấy một người phụ nữ gầy nhỏ đuổi theo hai thanh niên nói cười lơ ngơ chạy khắp để dẫn về nhà. Cũng trong một lần đuổi bắt như thế, cô giáo nọ đã bị ngã và sẩy thai.

Làm mối, bị chửi

Chị V. ở khu Nhân Chính là một người phụ nữ tốt bụng, nhưng nhiều lúc chính cái nết tốt bụng cộng với tính nhanh mồm nhanh miệng hơi quá mà chị đã bị “xơi” những trận chửi vỗ mặt. Đi chợ, thấy thương hai cô bán hàng quen xinh xắn, tốt tính nhưng đều bỏ chồng, một mình nuôi con, một lần chị rỉ tai với một cô: “Này em, gần nhà chị có đám được lắm, mặt mũi sáng sủa, nhà giàu, chỉ phải cái…đi xe lăn. Em xem thế nào chị làm mối cho”. Chưa nói hết câu, chị đã nhận lại  một tràng nói như mưa vuốt mặt không kịp của người được làm mối: “Này chị tỉnh hay chị say đấy, em thế này mà chị đi mối lái với loại chồng tối nào cũng phải rửa… rồi bế lên giường à!”.

Bẵng đi một thời gian, dường như đã quên trận cãi vã hôm nào chị V. lại “rắp tâm” mối lái, giới thiệu cho cô bán hàng còn lại. Lần này, “đối tượng” là một ông 50 tuổi, vẫn còn trẻ khỏe, có nhà cửa, con cái ở xa, phải tội hơi mắc bệnh Alzheimer (bệnh lãng quên của người già) một chút thôi. Cô bán hàng “nạn nhân của mai mối” lần này tuy không dữ tính làm găng như cô trước, nhưng từ dạo ấy cũng không đon đả, bán rẻ cho chị V. nữa. Vì theo cô, chắc chị V. phải nghĩ cô tầm thường lắm, thuộc loại đui què mẻ sứt lắm nên mới có ý tưởng mối mai như vậy.

 
Mối mai, giới thiệu – việc có nên làm?

 
Ngày xưa, các cụ dạy rằng, ở đời có 4 thứ ngu, không nên làm. Đó là làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu. Đã có rất nhiều người bị mất tình bạn, thậm chí mất tình họ hàng cũng vì trót làm mai mối nhưng không mát tay như câu chuyện của nhuhavan – một thành viên của diễn đàn lamchame.com. Cô này kể cô có một người em con dì, suốt ngày bù đầu với công việc, tính lại nhát nên ế chồng. Cô chị thấy vậy xung phong ra tay làm mối với một anh cùng cơ quan cô chị. Nhưng lấy nhau rồi mới tòi ra anh này rất gia trưởng và ki bo suốt ngày đánh vợ và quản lý từng đồng chi tiêu trong gia đình. Đau khổ, cô em và cả nhà cô em đâm ra oán người làm mối.

 
Có người lại cả đời lại không hề có ý định giúp đỡ làm mối hay giới thiệu ai với ai vì họ tin rằng, mỗi lần như thế nếu sự việc thành công là hạnh phúc của họ sẽ bị san sẻ cho đôi kia một ít, kiểu như mất duyên vậy. Thế nhưng, cũng có người thì tâm sự rằng, làm mối là việc tốt vì đem lại hạnh phúc cho người khác. Đành rằng, vợ chồng là duyên nợ, nhưng cũng có chuyện nhân định thắng thiên chứ. Vậy thì ta ngại gì mà không đóng vai trò ông tơ bà nguyệt.
 

 

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments