“Bị chồng đánh không được hưởng bảo hiểm y tế”

Mà cũng chưa cần tính nguyên cả một kiếp người. Chỉ cần tính riêng mỗi kiếp… mông thôi, cũng đã đủ thấy một sự so sánh ở đời quả đúng là khập khiễng.

Cặp mông của nữ ca sỹ Jennifer Lopez được bảo hiểm 350 USD

Ôi, thương nhỉ! biết thế, chị em chúng em nhất quyết chọn chồng hiền
(phen này các anh hiền tha hồ đắt giá!), đẹp vứt, giàu vứt, trí thức
vứt, chỉ cần hiền. Để ít ra, cũng tiết kiệm được tiền viện phí, nhất là
giữa thời buổi thóc cao gạo kém thế này!

Chao ôi, nghĩ mà tủi phận! Cũng một kiếp người, cùng chung một phận yếu
liễu đào tơ, mà sao người thì được…bảo hiểm, người thì không thế hả
giời? Mà cũng chưa cần tính nguyên cả một kiếp người. Chỉ cần tính
riêng mỗi kiếp… mông thôi, cũng đã đủ thấy một sự so sánh ở đời quả
đúng là khập khiễng.

Đấy, hôm rồi, chỉ riêng mỗi việc cái cô đào Jennifer Lopez mặt lì lì,
da đen sì sì ở đâu bên Mỹ, chả biết đi đứng đỏng đảnh thế nào mà suýt
bị ngã dập mông (nà cặp mông bốc lửa này nghe nói được bảo hiểm tới cả
triệu đô), khiến cả Hollywood nín thở và các nhà bảo hiểm được một phen
hú vía. Hội chứng “Trạng chết, chúa cũng băng hà”: Lopez dập mông nhà
bảo hiểm dạp tin nghe chừng, dập két. Nghe đâu, cú ngã dập mông ấy đã
được thực hiện vào lúc cô đào bốc lửa nhún nhảy trên lưng một nam vũ
công đang nằm rạp dưới chân nàng. Ngã trên sung sướng!

Làm người đẹp thế oách thế đấy, ngã đâu sướng đấy, dập cái gì mừng cái ấy, bảo hiểm cho nắn ngay lập tức cái đấy, chứ đâu như người thường. Chả trách Hoa hậu quý bà Hồ Bích Trâm từng bảo: “Xấu là có tội”, và hẳn là cũng vì xấu, vì có tội nên mới bị bảo hiểm… ghét lây đấy mà!) Thôi xin các chị, chỉ chết vì bệnh tự ti thôi, chỉ mỗi tài nói kháy. Đang nói chuyện ở Việt Nam, lại cứ đi so sánh học đòi bên Mỹ, lại còn Hollywood. Chưa nói chuyện bảo hiểm nhà người ta dám chỉ bảo tay, ở nhà mình hỏi kiếm đâu ra một… vòng 3 to như thế?

Cứ gì ở Mỹ! Thích đơn cử ở ta chứ gì, đây:”Một thân lầm cát đã vầy – Gương lờ nước thủy, mai vầy vóc xương”, “Người mà đến thế thì thôi – Đời phần hoa cũng là đời bỏ đi”. Biết ở đâu ra không? Non hai thế kỷ trước, Nguyễn Du từng khóc nỗi kiều bị đánh đấy, cái thời mà chưa có… bảo hiểm y tế. Chưa có bảo hiểm y tế, nhưng ít ra cũng còn được bảo hiểm bằng một tiếng khóc (nẫu lòng đến thế là cùng, mà đáng nói, đây lại còn là tiếng khóc của một đấng trượng phu – những người mà lẽ ra có thể “thay lời muốn nói” bằng… cú đấm chứ đâu cần bằng tiếng khóc!”. Mà cũng nhờ tiếng khóc ấy của Nguyễn Du, Kiều mới nổi tiếng chứ bộ! Công nghệ lăng-xê giờ nghĩ ra đủ trò, thế mà bỏ mất chiêu lăng xê bằng tiếng khóc này của cụ Nguyễn, rõ phí của!

Đây, chả được ai khóc thương thì chớ, lại còn bị bảo hiểm y tế cho ra rìa: “Bệnh” do bạo lực gia đình gây nên (Chồng đánh) không thuộc danh mục được quỹ bảo hiểm y tế thanh toán”. Cay nhỉ? Quá cay! Nhưng biết đâu lại là may? Vì nếu mà cái gì bảo hiểm y tế cũng ôm hết, cũng đi giải quyết hậu quả giúp, thì biết đâu các ông chồng vũ phu kia lại càng mạnh tay hơn không, vì đâu phải lo… mất tiền viện phí, đâu sợ ảnh hưởng đến nồi cơm của cả nhà?

Giá trị nhân văn tiềm ẩn nó nằm ở chỗ đấy! Thấy chưa, chả chịu nghĩ gì cả, chỉ biết mở mồm là than, mở mồm ra là cãi, chả trách bị chồng nó đánh cho suốt ngày, cũng phải! Mà chồng đánh – nói cho cùng – cũng là nhân văn nốt: Giờ nhà chị lớn rồi, bố mẹ chị không dạy được nữa, mà đến chồng chị cũng không chịu dạy chị, thì làm sao mà nên người nổi?

Bảo hiểm y tế nhân văn mấy thì giỏi lắm cũng chỉ bảo hiểm được cái thân thể của chị, chứ làm sao giúp chị bảo hiểm được nhân cách, đúng không? Cái đấy phải để chồng chị, dù là bằng chính sách “thương cho roi cho vọt”! Ăn roi tuy hơi đau một tý (lại còn đau hơn khi không được tính bảo hiểm y tế!), nhưng đừng tưởng, ăn kẹo là chỉ sâu răng (cái này lại càng không được tính bảo hiểm, thậm chí chết lúc nào cũng không biết!). “Tình yêu ngọt quá cũng không đẹp” (“Chân dài” Hoàng Yến, VN Express 9/12/2009), bởi ” Sự ngọt ngào có khi cũng là bạo lực” (NSƯT Phạm Cường, Gia đình & Xã hội, 8/12/2009).

Bởi thế, cho nên, từ giờ đừng hận oan roi vọt nữa! Và cấm các chị gọi mấy ông chống chăm dạy vợ là “ông ác” (nó lại đánh cho không kịp chạy bây giờ)! Và bảo hiểm y tế đương nhiên lại càng không phải là “ông ác” – đương nhiên rồi!
 

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments