Bất lực, anh vẫn cầu xin tôi làm vợ

Cái “lần đầu tiên” ấy của anh và tôi
tưởng chừng mọi thứ sẽ êm đẹp. Anh hẹn hò tôi, yêu đương tôi suốt 3 năm,
luôn giữ gìn cho tôi khiến tôi hài lòng khôn tả. Tôi tự hào về người
yêu của mình vì không bao giờ anh đòi hỏi đi quá giới hạn với tôi. Bạn
bè ghen tị vì tôi có được người yêu thương hết mực.

Mấy năm yêu nhau, chưa bao giờ anh to tiếng hay quát nạt tôi. Tôi thích
gì anh đều chiều cả. Anh có thể đứng chờ tôi dưới mưa cả tiếng đồng hồ
cũng không oán thán một lời. Hoặc có lúc tôi cáu giận vô cớ, quát tháo
anh, anh cười rồi lại nịnh tôi để tôi bỏ qua mọi chuyện trong khi tôi là
người gây ra lỗi. Có lẽ anh hiểu, tôi bề ngoài cứng rắn thế, nhưng thật
tâm yếu mềm và rất yêu anh.

Tôi yêu anh, yêu con người thuần khiết không chút kiêu kì ấy dù anh là
công tử gia đình khá giả. Thế nên, dù có đôi chút quát nạt anh nhưng
thật lòng tôi thương anh lắm. Anh biết điều đó nên không bao giờ giận
tôi. Điều tôi tự hào hơn là anh rất nghiêm chỉnh, không bao giờ đòi hỏi
tôi như những gã đàn ông khác.

Bất lực, anh vẫn cầu xin tôi làm vợ - 1
Tôi nằm im và chuẩn bị tinh thần rằng, đêm nay có thể tôi sẽ thuộc về anh.
(ảnh minh họa)

Nhưng khổ lỗi, khi đã yêu nhau, tình yêu
khó dừng lại ở những cái nắm tay. Anh không chủ động, tôi lại là người
đề cập chuyện ấy khi hai gia đình đã gặp nhau nói chuyện người lớn. Tôi
có chút tò mò vì tại sao anh yêu tôi nhiều như thế mà lại không khát
khao tôi. Thường người con gái luôn bị đòi hỏi, và khi họ từ chối người
đàn ông mới xuôi. Đằng này, hai bên tính chuyện cưới xin rồi mà anh cũng
không hề đả động.

Lần ấy, chúng tôi đi chơi xa với nhau để
chia tay đời độc thân. Trong nhóm có mấy người bạn đi cùng. Vì họ biết,
chúng tôi sắp cưới nên thuê phòng chung cho chúng tôi. Tôi cũng  từ
chối nhưng không được. Vả lại đó toàn các đôi yêu nhau, dù mình có không
muốn họ cũng ở chung phòng thì thôi đành. Tối ấy, tôi và anh ngủ chung
giường. Có chút luống cuống và sợ hãi nhưng tôi vấn an mình bằng việc,
anh và tôi sắp kết hôn. Tôi nằm im và chuẩn bị tinh thần rằng, đêm nay
có thể tôi sẽ thuộc về anh.

Vậy mà, tôi cứ nằm im đó, còn anh cũng nằm im. Tôi quay lại, thấy anh
tròn mắt nhìn tôi bộ dạng sợ sệt. Người anh run lên và có vẻ ấp úng. Anh
ôm chặt lấy tôi mà khóc: “Anh xin lỗi em, thật sự anh không thể, không
thể làm được điều đó. Anh đã thử nhiều rồi, nhưng anh…”. Tôi đã hiểu ra
mọi chuyện. Đó là lý do vì sao trước giờ anh luôn từ chối tôi, không chủ
động với tôi như những người đàn ông khác.

Tối đó tôi nằm khóc suốt, không ngủ được. Hai người lặng lẽ quay lưng
vào nhau, anh cũng khóc và vô cùng đau khổ. Tôi nghĩ tới chuyện hủy hôn.
Tất nhiên, anh đau khổ vô cùng, anh vòng tay qua người ôm lấy tôi, cầu
xin tôi lấy anh rồi sau này tôi muốn ra sao cũng được. Chỉ cần lúc này,
tôi đừng hủy hôn, hủy hoại anh.

Bất lực, anh vẫn cầu xin tôi làm vợ - 2
Tôi sẽ mang danh vợ của một người chồng bất lực, rồi đi xin con của người khác.
(ảnh minh họa)

Anh là con trưởng trong nhà, bố mẹ đặt
niềm tin vào anh, nếu biết tôi từ hôn vì lý do anh bật lực, không biết
bố mẹ sẽ sốc thế nào. Anh van xin tôi hãy cưới anh, lấy anh làm chồng và
chỉ cần thế thôi. Nếu tôi chấp nhận, anh có thể chỉ làm cái bóng của
tôi, và cho tôi mọi quyền chọn lựa cuộc sống sau này. Nếu không thể có
con, anh chấp nhận việc tôi ngoại tình thậm chí xin con của người khác
để che mắt bố mẹ anh. Anh không muốn bố mẹ mất lòng tin và buồn vì anh.

Tôi hiểu áp lực của anh vô cùng lớn. Tôi yêu anh rất nhiều, nhưng nếu
lấy anh, cuộc đời tôi sẽ chìm nghỉm, sẽ không thể nào thoát ra được. Tôi
sẽ mang danh vợ của một người chồng bất lực, rồi đi xin con của người
khác. Chẳng lẽ tôi phải chấp nhận như vậy sao?

Giờ phút này đây tôi đau khổ lắm, không biết phải làm gì. Tôi nên đi
tiếp hay dừng lại? Nếu dừng, cả tôi và anh đều không biết đối mặt với
nhau gia đình anh và tôi như thế nào! Tôi thật sự bế tắc, hoảng loạn.
Đúng là ‘bỏ thì thương, vương thì tội’. Tại sao số tôi lại khổ thế này!?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments