Bạn trai đi ăn chỉ trả tiền phần của mình

Bạn trai 50-50
 
Đức và Linh làm cùng công ty, khi Linh vào công ty thực tập thì Đức đã
là phó phòng, thu nhập hàng tháng có khi lên đến vài chục triệu. Bạn
Linh ai cũng khen Linh may mắn vì có người yêu Hà Nội bảnh bao, lịch sự,
lại thành công khi còn trẻ. Thế nhưng có không ít lần Linh đã phải bẽ
bàng vì tính keo kiệt của người yêu.
 
Từ khi quen nhau, Đức thường xuyên rủ Linh đi ăn uống, xem phim… Tuy
nhiên, đi đến đâu cũng vậy, sau khi nhận hóa đơn thanh toán Đức thường
đưa cho Linh xem rồi xòe tay trước mặt cô tươi cười nói: “50-50 em nhé!”
 
Vì nhân viên thử việc lương khá thấp nên có nhiều khi Linh đã phải từ
chối lời mời đi chơi của Đức với lý do hết tiền. Khi biết được lý do Đức
đã nhiệt tình nói: “Em cứ đi đi, hết tiền anh cho vay, đầu tháng bố mẹ
gửi tiền trả anh là được. Vì là em nên anh mới cho vay đấy, chứ những
đứa khác thì còn lâu em ạ.”
 
Có hôm Linh ốm, Đức đến thăm nhưng đến tay không. Thấy người yêu sốt
mà chưa ăn uống gì, anh vội chạy ra ngoài mua cháo và thuốc rồi đút cho
cô ăn. Lúc ấy, thật sự Linh thấy cảm động nên đã nói lời cảm ơn Đức.
 

Anh Đức và chị Linh.

 

Đức chỉ khẽ cười, rồi đưa ví cho cô: “Sáng nay anh
lấy ví em đi mua đồ, tiền thừa anh để lại trong ấy rồi, em kiểm tra rồi
cất đi nhé”. Lúc ấy Linh mới vỡ lẽ tiền mua cháo, mua thuốc không phải
là tiền Đức bỏ ra mà anh lấy từ ví cô.
 
Buổi tối ngày sinh nhật Linh, Đức không tặng quà mà thay vào đó là mời
cô đi ăn nhà hàng. Trong suốt bữa ăn cả hai nói chuyện rất vui vẻ. Đến
khi thanh toán tiền Đức nói: “Hôm nay sinh nhật em nên bữa ăn này anh
mời. Nhưng lát nữa đi xem phim, uống nước em thanh toán nhé”.
 
Nghe Đức nói, Linh tưởng anh đùa vì dù gì hôm ấy cũng là sinh nhật
Linh, cô nghĩ mình sẽ được ưu tiên. Nhưng sau đó, đến lúc xem phim, uống
nước dù hóa đơn thanh toán nhân viên đưa vào tay Đức, anh cũng tươi
cười chỉ sang phía Linh nói: “Đưa cho cô ấy thanh toán, hôm nay anh được
mời”.
 
Trong các buổi liên hoan, tiệc tùng của cơ quan Đức luôn biến mất đúng
lúc thanh toán, khi thì nghe điện thoại, lúc vào nhà vệ sinh. Đi chơi
cùng bạn bè Linh cũng vậy, hôm nào có người thanh toán thì Đức vui vẻ,
tươi cười pha trò cùng mọi người.
 
Nhưng những lần phải đóng góp thì anh mặt nặng mày nhẹ, từ khi thanh
toán, đến lúc về nhà luôn miệng chê bai đắt đỏ, không ngon, không ra gì,
nhiều khi cáu gắt cả với Linh.
 
Bạn bè thân thiết đã khuyên Linh nên chia tay người keo kiệt như Đức
nhưng cô thấy việc Đức sòng phẳng tiền bạc với bạn bè là việc bình
thường. Hơn nữa, ngoài chuyện tiền bạc ra mọi thứ của Đức đều rất tốt
nên Linh cũng chưa nghĩ đến chuyện chia tay.
 
Nhưng đến ngày mẹ Linh ra thăm con gái thì thật sự Linh thấy không thể
chịu nổi sự chi li của Đức. Hôm ấy, mẹ Linh ra Hà Nội thăm con, Đức đến
chơi và cả ba người cùng ra ngoài ăn tối. Như thường lệ với tính cách
sôi nổi của Đức, bữa ăn diễn ra khá vui vẻ, khi ăn xong cả ba người còn
uống nước, nói chuyện khá lâu.
 
Đợi đến lúc mẹ Linh đứng lên đi vào nhà vệ sinh, Đức nhẹ nhàng đưa
tiền rồi nói với cô: “Anh chưa thanh toán đâu nhưng nhìn hóa đơn rồi,
đây là phần của anh, lát em ra thanh toán phần của em và mẹ nhé”.
 
Lúc đấy thật sự Linh rất tức giận vì hành động của Đức, vì dù gì cũng
là mẹ của người yêu, mời mẹ đi ăn một bữa đâu nhất thiết phải tính toán
như vậy. Vì thế nên Linh đã quyết định nói lời chia tay Đức.
 
Sau này, khi nói chuyện với một anh bạn của Linh cũng quen Đức (nhưng
không biết Linh từng yêu Đức) anh bạn ấy đã vội vàng xua tay: “Thằng đấy
giàu lắm nhưng tiền chỉ để ngắm thôi em ạ, tránh xa nó ra”.
 
Người yêu có sổ ghi chi tiết “tình phí”
 
Tương tự như Linh, Ngọc Anh (21 tuổi, Phủ Lý, Hà Nam) cũng gặp phải chàng người yêu đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành.
 
Bạn trai Ngọc Anh tên Huy (22 tuổi, Thọ Xuân, Thanh Hóa) là sinh viên
đại học Y Hà Nội. Dù là sinh viên nhưng thu nhập của Huy từ việc đi làm
thêm rất khá (khoảng 10tr/tháng) nhưng chỉ thỉnh thoảng mới thấy Huy sắm
sửa đồ đạc cho bản thân, ăn uống cũng rất tiết kiệm.
 
Hôm nào nhỡ ăn tiêu hết nhiều thì ngồi tiếc mãi. Trong ví Huy không bao giờ dám để nhiều tiền vì sợ mình sẽ tiêu mất.
 
Với bản thân đã vậyy, với người yêu, Huy cũng chẳng khá khẩm hơn. Gần
một năm yêu nhau, các dịp lễ tết, sinh nhật chưa bao giờ Huy tặng người
yêu món quà nào. Hoa thì Huy bảo vừa đắt, vừa phí mà lại không để được
lâu, quà cáp thì không biết Ngọc Anh thích gì nên không muốn mua.
 
Huy rất ít khi đi ăn uống, liên hoan với bạn bè, không nói thì ai cũng
biết mọi người ít khi rủ Huy vì sự tính toán của cậu, kể cả có những
lần phá lệ rủ đi cùng thì chưa chắc Huy đã đi vì ngại tốn kém. Chỉ hôm
nào chắc chắn có người trả tiền thì Huy mới tham gia vui vẻ cùng mọi
người.
 
Với Ngọc Anh, Huy cũng rất hạn chế rủ đi ăn. Vào những ngày nghỉ hay
dịp cuối tuần Huy thường sang nhà Ngọc Anh đợi cô nấu cơm để ăn cùng,
không thì rủ Ngọc Anh về nhà trọ của mình nấu cơm chứ nhất quyết không
ra hàng ăn. “Ăn ở nhà vừa sạch, ngon, lại rẻ, sao phải đi ra ngoài ăn
làm gì?” – Huy nói.
 
Tuy nhiên, mỗi lần ăn uống chung, tuyệt nhiên không bao giờ thấy Huy
đả động đến tiền đi chợ hay mua thức ăn để trả cho Ngọc Anh, dù nấu ăn ở
nhà ai đi nữa. Ăn đã vậy, uống với Huy cũng chẳng dễ dàng gì. Mỗi lần
cả hai đi uống nước rất Huy chỉ đưa Ngọc Anh vào các quán nước vỉa hè
uống trà đá, nhân trần.
 
Nhưng Ngọc Anh vẫn không hề trách móc mà luôn nghĩ do chàng tiết kiệm
và chỉ cần anh ấy yêu mình chân thành là đủ. Thế nhưng, càng ngày, thấy
người yêu càng chi ly, không muốn đi chơi, đi ăn chung với bạn bè của
mình vì sợ phải chi, hay có lần bố cô bị ốm ra Hà Nội nằm viện cả tháng
mà chàng chẳng tới thăm chỉ vì “anh bí quá”, khiến Ngọc Anh phải suy
nghĩ lại.
 
Và đỉnh điểm là khi Ngọc Anh phát hiện người yêu có một cuốn sổ ghi
chi tiết những thứ mua từng ngày, trong đó có riêng một khoản “tình phí”
như: đi ăn trưa cùng người yêu, mua thẻ điện thoại cho người yêu hay đổ
xăng hôm đi chơi…
 
Dù vẫn còn tình cảm nhưng Ngọc Anh vẫn quyết định chia tay, cô cho
biết: “Nghĩ đến tương lai phải gắn bó với người chi li như vậy thật
không dám tưởng tượng nổi”.

 

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments