Anh không thể yêu người nghèo như em

Tình yêu có những lý lẽ riêng của nó, có những lý do riêng của nó. Dù  biết rất rõ rằng, đối phương đang lợi dụng mình, đang chỉ coi mình như trò đùa, thậm chí chẳng tôn trọng mình, nhưng mình vẫn cứ yêu, vẫn cứ lụy, vẫn hi vọng và tin rằng, một ngày nào đó, cái gọi là tình yêu ấy sẽ cảm hóa được người ta. Nhưng thật khó…

Em đang rơi vào hoàn cảnh như vậy. Em đang rất yêu anh, yêu vô cùng dù biết rằng anh chẳng thành thật với em. Lẽ ra, chúng mình đã là của nhau, tình yêu của chúng mình đã kết thúc bằng một mái ấm hạnh phúc. Nhưng cuộc chia tay ấy đến nhanh như gió khi anh biết được rằng, gia đình em chẳng khá giả như anh vốn nghĩ.

Anh đẹp trai, ga lăng, phải nói anh là niềm mơ ước của nhiều cô gái. Nhưng anh thích em, một cô gái có vẻ ngoài không mấy nổi trội so với những người con gái khác theo đuổi anh. Em có đôi mắt buồn, em có cách ăn mặc rất bụi, rất cá tính, biết uống rượu như con trai, không ngại ngần thể hiện cái tính ấy trước mặt người khác. Chính vẻ hồn nhiên vô tư của em đã chinh phục được anh. Và anh đem lòng yêu em.

Khi bước chân vào tình yêu em mới nhận ra rằng, mình rất yếu đuối, mình chẳng mạnh mẽ như bề ngoài, chẳng hồn nhiên như mình vẫn nghĩ. Mình là một cô gái đa sầu, đa cảm, hay nghĩ ngợi lung tung và rất hay khóc. Anh biết em như vậy nên luôn vỗ về an ủi em, hứa hẹn với em đủ điều về tương lai của hai đứa để em yên tâm hơn. Thế rồi, đùng một cái anh nói lời chia tay sau một lần về ra mắt bố mẹ em.

Tình yêu thường khiến cho con người ta mù quáng và em cũng vậy. Em đi xe đẹp, em ăn mặc đẹp, anh nghĩ em có tiền, gia đình giàu có. Nhưng những thứ ấy chỉ là đồ của cô dì chú bác cho em. Bố mẹ em cũng nghèo, cũng khó khăn, chẳng làm công chức nhà nước. Gia đình em xuất thân nông nghiệp, nghèo khó. Dù không quá thiếu thốn nhưng để lo cho con gái có nhà cửa ở Hà Nội thì quả là một điều xa vời. Anh không còn hi vọng được vào em, được dựa và gia cảnh của em nữa, nên anh nói lời chia tay phũ phàng.

Trước đây khi yêu em, anh hay nhờ em nạp tiền điện thoại, anh hay nhờ em mua thứ này thứ nọ, rồi mượn đồ dùng của em, nhưng em không nghĩ anh lợi dụng em. Giờ thì em đã hiểu, tình yêu của anh dành cho em là gì.

Em đã khóc rất nhiều vì yêu lầm, vì tin một người em tưởng chừng như chỉ biết có tình yêu thôi. Dù vậy, khi nhận ra điều đó, em vẫn yêu anh, vẫn năn nỉ anh quay lại. Đúng là tình yêu đã làm cho em mụ mị, em không thể căm thù, không thể khinh bỉ anh vì tình yêu em trao cho anh quá lớn.
 
Giờ đây, khi anh không còn là người yêu của em nữa, em đau khổ vô cùng. Giá như anh không phải là người quá coi trọng vật chất, giá như anh tin tưởng rằng, chỉ cần tình yêu, chúng ta có thể gây dựng nên mọi thứ bằng hai bàn tay thì đã khác. Số phận thật trớ trêu, cuộc đời thật bạc bẽo đã không cho em được sống với tình yêu của chính mình. Em đau khổ lắm anh à, em mệt mỏi lắm. Bao giờ em mới có được tình yêu mới, mới có thể mở rộng lòng với một ai đó hả anh?

guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments